[CFCVN] Tổng hợp tin tức Chelsea FC ...

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Lịch sử The Blues !

Câu lạc bộ bóng đá Chelsea (Chelsea Football Club) là một câu lạc bộ bóng đá Anh, trụ sở tại Stamford Bridge ở phía tây thủ đô London.
Tên đầy đủ Chelsea Football Club
Địa chỉ: Fulman Road London SW6 1HS Tel.: (01 71) 3 85 55 45 Fax: (01 71) 3 81 48 31
Biệt danh The Blues
The Pensioners
Năm thành lập 1905
Sân vận động Stamford Bridge London, Anh
Sức chứa 42,360
Chủ tịch Roman Abramovich
Huấn luyện viên

Lịch sử

Ngày 14 tháng 3 1905, một nhóm thanh niên yêu bóng đá tại Chelsea - một quận phía tây London - đã tập hợp nhau tại quán rượu Rising Sun (nay đổi tên thành Butcher's Hook) trên đường Fulham Road, quyết định thành lập đội bóng mang tên Chelsea - cái tên không hề thay đổi sau 100 năm. Vì có trang phục truyền thống là màu xanh, nên đội đã có một tên gọi thân mật rất huyền ảo là "The Blues".

Những ngày đầu thành lập

Ngày 29 tháng 5 năm 1905, Chelsea đã được Liên đoàn bóng đá Anh lựa chọn tham dự giải hạng Nhì. Ngay từ những ngày đầu thành lập, Chelsea đã chọn cho mình một lối chơi bóng đẹp mắt, phóng khoáng, với lối chơi này họ đã có những kết quả ban đầu khá tốt đẹp: mùa giải đầu tiên, Chelsea xếp thứ 3 chung cuộc với 22 trận thắng, 9 trận hòa và chỉ thua 7 trận, thậm chí còn ghi được tới 90 bàn và chỉ để lọt lưới 37 bàn.

Mùa giải sau đó, Chelsea còn thi đấu thuyết phục hơn khi họ xếp thứ 2 và thắng tới 26 trận và hòa 5 trận. Với kết quả này Chelsea đã chính thức được lên hạng Nhất - giải đấu cao nhất nước Anh khi đó.

Những năm tháng long đong

Sau khi lên hạng Nhất, Chelsea không tạo được nhiều ấn tượng, và đã phải rời giải đấu này vào năm 1910, sau 3 mùa giải khó khăn.

Tuy nhiên khi trở lại hạng Nhì, Chelsea nhanh chóng vượt trội và họ lại trở lại hạng Nhất 2 mùa giải sau đó.

Bắt đầu từ đây Chelsea đã có chuỗi thời gian dài thi đấu ở giải hạng Nhất, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ là nửa dưới bảng xếp hạng. Như một hệ quả tất yếu, Chelsea phải trở lại hạng Nhì vào cuối mùa giải 1924. Lần trở lại này không còn dễ dàng như trước nữa, và Chelsea đã phải mất 6 mùa giải để trở lại giải đấu cao nhất.

Đây là thời kỳ Chelsea đã thi đấu ổn định hơn, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ cũng chỉ là ở giữa bảng xếp hạng. Năm 1940, giải đấu phải gián đoạn vì Thế chiến thứ hai nổ ra.

Năm 1947, giải đấu tiếp tục sau 7 năm gián đoạn, Chelsea tiếp tục thi đấu không thành công, và luôn ở vị trí nguy hiểm trong bảng xếp hạng. Năm 1952, Ted Drake đã đến nhằm vực dậy đội bóng giàu tham vọng nhưng thiếu ý chí Chelsea.

Thành công bắt đầu đến

Khi Ted Drake đến với Chelsea, đội bóng này chỉ còn là đống đổ nát, 3 năm liền họ chỉ đứng trên bờ vực xuống hạng. Tuy nhiên ông không mất nhiều thời gian để xây dựng lại đội bóng. Mùa giải đầu tiên của Ted Drake, ông đã đưa Chelsea đến vị trí thứ 8 trong bảng xếp hạng chung cuộc.

Một năm sau, mùa bóng 1954-1955, Ted Drake đã đi vào lịch sử của Chelsea khi lần đầu tiên đưa đội bóng đến danh hiệu cao quý nhất nước Anh, đó là giành danh hiệu vô địch giải hạng Nhất của Anh (nay là giải Ngoại hạng). Đây là danh hiệu lớn đầu tiên của Chelsea sau rất nhiều năm tháng thăng trầm, mở ra một thời kỳ mới cho Chelsea.

Chelsea tiếp tục dành thêm danh hiệu nữa trong năm đó khi đánh bại Câu lạc bộ bóng đá Newcastle United với tỷ số đẹp 3-0 tại trận tranh Cúp Community Shield.

Năm 1965, Chelsea dành chiếc Cúp Liên đoàn khi đánh bại Leicester City với tổng tỷ số 3-2 sau 2 lượt trận.

Năm 1970, Chelsea sưu tập đủ bộ cúp nội địa khi đánh bại Leeds United 2-1 trong trận chung kết cúp FA.

Một năm sau, mùa giải 1970-1971 Chelsea chơi rất thành công tại Cúp C2 và giành danh hiệu vô địch sau khi đánh bại những chú "kền kền trắng" Real Madrid tại trận chung kết, đây là chiếc Cúp châu Âu đầu tiên của Chelsea, nhưng danh hiệu vô địch này cũng chấm dứt những năm tháng thành công của Chelsea, đội bóng này rơi vào giai đoạn khủng hoảng.

Suy thoái

Từ năm 1975 đến năm 1990, Chelsea chơi cực kỳ thất thường và đã có tới 3 lần lên hạng rồi lại xuống hạng.
Mùa giải 1989-1990 Chelsea lại trở lại hạng Nhất, đây là lần cuối cùng Chelsea phải từ hạng Nhì lên hạng Nhất đồng kết thúc thời kỳ suy thoái và bắt đầu xây dựng một kỷ nguyên mới.

Thời kỳ Giải bóng đá ngoại hạng Anh

Năm 1993, khi giải vô địch bóng đá Anh đổi tên thành Premier League, Chelsea bắt đầu có những thay đổi về chính sách của mình, lúc này HLV của Chelsea là Glenn Hoddle, một HLV trẻ tuổi và giàu tham vọng, ông đã có những chính sách mới mẻ nhằm xây dựng đội bóng đi lên từng bước, ông nổi tiếng với việc biến Chelsea thành đội bóng "đa quốc gia" với việc mang về hàng loạt các cầu thủ quốc tế như Ruud Gullit, Frank Sinclair, Frank Leboeuf, Mark Hughes,... và chính sách này đã mang lại những thành công nhất định. Năm 1994, ông đã đưa Chelsea vào tới trận chung kết cúp FA, tuy nhiên đội bóng của ông đã chấp nhận chịu thua trước Manchester United. Tuy vậy Chelsea vẫn được dự Cúp C2 vì MU năm đó đọat cú đúp. Tại Cúp C2, Chelsea thi đấu khá thành công, họ vào đến trận bán kết và chỉ chịu thua trước Real Zaragoza bằng 1 bàn duy nhất.

Mùa hè năm 1995, Chelsea lôi kéo được ngôi sao người Hà Lan Ruud Gullit bằng một bản hợp đồng tự do từ U.C. Sampdoria, và tay săn bàn chủ chốt của Manchester United Mark Hughes với giá 1,5 triệu bảng. Mùa bóng này Chelsea xếp thứ 11 tại bảng xếp hạng, còn Glenn Hoddle thì trở thành HLV Quốc gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Người lên chèo lái đội bóng chính là Ruud Gullit, anh trở thành một cầu thủ kiêm HLV.

Và cựu cầu thủ của Serie A này quyết tâm theo đuổi chính sách "Ý hóa" bằng việc đem về hàng loạt các ngôi sao đã và đang chơi bóng ở Serie A như Gianluca Vialli, Roberto Di Matteo, Gianfranco Zola, Marcel Desailly, Pierluigi Casiraghi... Mặc dù vậy lối đá của Chelsea lại hoàn toàn không chịu nhiều ảnh hưởng của Serie A khi họ chơi một thứ bóng đá tấn công hấp dẫn, quyến rũ tạo ra một thứ bóng đá trái ngược với bóng đá Anh truyền thống đơn điệu và tẻ nhạt, đó là thứ bóng đá mà Gullit đặt tên là "Bóng đá quyến rũ" (sexy football), tuy nhiên thời kỳ này Chelsea lại cực kỳ thất thường và thiếu ổn định. Đó cũng chính là lý do khiến Ruud Gullit buộc phải ra đi, mặc dù vậy ông cũng kịp giúp Chelsea giành danh hiệu cúp FA sau 26 năm khát danh hiệu, sau khi hạ Middlesbrough F.C. tại trận chung kết đồng thời đưa Chelsea vào nhóm 6 đội dẫn đầu của BXH.

Tháng 2 năm 1998, Gianluca Vialli được ban lãnh đạo tin tưởng và trao cho anh chức HLV trưởng, anh cũng trở thành một cầu thủ kiêm HLV, và vị HLV trẻ tuổi người Ý này tỏ ra rất có duyên với các Cúp, chỉ ngay trong năm đó, Vialli trở thành một trong những HLV thành công nhất trong lịch sử Chelsea khi giúp CLB của mình dành liên tiếp các danh hiệu lớn: vô địch Cúp Liên đoàn bóng đá Anh, Cúp C2 và Siêu cúp bóng đá châu Âu, trong đó đặc biệt kể đến chiếc Cúp C2 giúp Chelsea trở thành CLB Anh duy nhất giành Cúp này 2 lần, còn chiếc Siêu cúp châu Âu cũng là một điều tuyệt vời sau khi các cầu thủ hạ nhà ĐKVĐ UEFA Champions League Real Madrid. Đồng thời ông còn đưa đội bóng vào Top 4 hai năm liên tiếp, những kết quả đủ giúp Chelsea lần đầu tiên có mặt tại đấu trường danh giá Champions League.

Năm 2000, Gianluca Vialli tiếp tục giúp Chelsea chơi thành công tại các Cúp khi giúp Chelsea giành cup FA sau trận thắng Newcastle United và giành tiếp Cúp Community Shield. Tuy nhiên, BHL đội bóng nhận thấy Gianluca Vialli không thích hợp với kế hoạch của mình nữa và họ đã mời về một trong những HLV có kinh nghiệm nhất châu Âu đến đó là Claudio Ranieri.

Thay vì chính sách mua các ngôi sao đã thành danh như trước, ông bắt đầu xây dựng lại Chelsea trở thành một đội bóng trẻ trung có tinh thần chiến đấu cao mà thủ lĩnh là một người gốc Chelsea - John Terry, có thể nói trước khi Roman Abramovich đến thì Ranieri cũng đã kịp xây dựng cho mình một bộ khung rất mạnh gồm có: Carlo Cudicini, Celestine Babayaro, John Terry, Marcel Desailly, William Gallas, Mario Melchiot, Gronkiaer, Frank Lampard, Eidur Gudjohnsen, Jimmy Floyd Hasselbaink, ngoài ra phải kể đến các cầu thủ trẻ tiềm năng như: Robert Huth, Carlton Cole, Rubén Olivera...

Chelsea dưới thời Ranieri chơi khá ổn định và thành công, đội bóng dần có những bước tiến đáng kể.

Năm 2002, Chelsea lại vào chung kết cúp FA, tuy nhiên lần này đội bóng đã chịu thất thủ trước người hàng xóm Arsenal F.C..

Mùa giải 2002/2003, Chelsea có suất dự UEFA Champions League sau khi hạ đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool F.C. 2-1 ở vòng đấu cuối cùng. Kết quả này không chỉ giúp Chelsea giành vé dự Champions League sau 4 năm vắng bóng mà còn giúp Chelsea trở nên cực kỳ hấp dẫn trước con mắt các nhà đầu tư, trong số đó có Abramovich.

Đế chế Abramovich

Mùa hè năm 2003, một trong những sự kiện lớn nhất trong lịch sử Chelsea, đó là việc tỷ phú người Nga Roman Abramovich đã mua CLB này. Chelsea từ chỗ đang còn nợ chồng chất, nay đã có vị cứu tinh, không những thế Chelsea nay đã có thể ngồi ngắm chân cẳng các cầu thủ ưa thích rồi phán: mua mà không phải nghĩ ngại nhiều lắm đến vấn đề tiền nong. Ngay trong mùa hè này, hàng loạt các ngôi sao đang nổi đã cập bến Chelsea: Adrian Mutu, Hernán Crespo, Juan Sebastián Verón, Damien Duff, Claude Makélélé, Wayne Bridge, Glen Johnson, Joe Cole. Với sự bổ sung kịp thời cả về lượng và chất, Chelsea chơi khá thành công mùa giải đó, xếp thứ 2 tại giải Ngoại hạng, vào tới bán kết UEFA Champions League.

Nhưng như vậy là chưa đủ với những kỳ vọng mà ông chủ mới mong muốn, và Ranieri đã buộc phải thanh lý hợp đồng của mình. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận Ranieri chính là người có công lớn nhất cho việc xây dựng một bộ khung mạnh cho Chelsea.

Người mà ban điều hành của Chelsea ngắm tới là một HLV trẻ tuổi, người đang dẫn dắt F.C. Porto đi từ hết câu chuyện huyền thoại này đến câu chuyện huyền thoại khác. Và mặc dù phía Porto phản đối dữ dội nhưng José Mourinho vẫn đến với Chelsea, mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ Chelsea-Mourinho.

Chelsea-Mourinho

Khi Mourinho đến với Chelsea thì đội bóng này đã có bộ khung rất mạnh và ông chỉ cần bổ sung thêm 2 học trò cũ tại Porto là Ricardo Carvalho và Paulo Ferreira với một tiền đạo là Didier Drogba; ông cũng bắt đầu thanh lý sớm một số hợp đồng: Jimmy Floyd Hasselbaink, Gronkiaer; đẩy đi một số cầu thủ không còn phù hợp: Juan Sebastián Verón, Hernán Crespo; chấm dứt hợp đồng với đứa con hư Adrian Mutu.

Và Chelsea bắt đầu khác, họ mạnh mẽ hơn, khát khao hơn nhưng cũng chắc chắn và ổn định hơn, Chelsea đã giành danh hiệu vô địch Premier League sau 50 năm chờ đợi một cách hoàn thuyết phục, trước đó họ đã giành Cúp Liên đoàn bóng đá Anh và vào đến bán kết Champions League, không những thế Chelsea còn xô đổ hàng loạt các kỷ lục mà tưởng chừng là không thể làm được.

Năm 2005, Chelsea kỷ niệm 100 năm thành lập bằng một năm cực kỳ ý nghĩa, họ có chức vô địch thứ hai trong lịch sử, và tiếp tục thi đấu rất ấn tượng, xô đổ các kỷ lục khác, tràn trề cơ hội bảo vệ chức vô địch Premier League.

Năm 2006, Chelsea lần thứ 2 liên tiếp vô địch Anh bằng trận thắng đối thủ trực tiếp Manchester United 3-0 ngay trên sân Stamford Bridge.

Tháng 2 năm 2007, Chelsea cùng Mourinho giành thêm một chiếc cúp Liên Đoàn (League Cup) nữa sau khi đánh bại đối thủ cùng thành phố Arsenal 2-1 trong trận chung kết bằng hai bàn thắng của tiền đạo Didier Drogba. Tuy nhiên, sau đó Chelsea mất chức vô địch Premier League về tay Manchester United và dừng bước ở bán kết Champion League trước Liverpool. Cuối mùa giải 2006/2007 Chelsea dành được chiếc cúp FA thứ 4 trong lịch sử sau khi đánh bại Manchester United trong trận chung kết dài 120 phút bằng bàn thắng duy nhất của Didier Drogba.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member

Thập kỷ 90: mang về những danh hiệu

Những năm đầu đầu thập kỷ 90, khả năng tài chính đã cho phép CLB theo đuổi những bảng hợp đồng trị giá khoảng 1 triệu bảng Anh như 2 tiền vệ Andy Townsend và Dennis Wise. Thế nhưng những mùa bóng sau đó Chelsea đã không thu được thành công gì. The Blues không thể trụ lại giữa bảng xếp hạng hoặc vươn cao hơn, nhất là khi thường bị đánh bật khỏi các giải đấu cúp bởi những đội bóng hạng thấp hơn. Điều này đã khiến Chelsea đã trở thành tiền lệ không đáng tự hào - bị đội bóng nhỏ đá bại 13 lần chỉ trong vòng 12 mùa bóng.

Việc đội nhà thi đấu trầy trật đã khiến HLV Campbell và cả người kế nhiệm là HLV Ian Porterfield không tại vị lâu dài được.

Năm 1993, Glenn Hoddle được chỉ định đảm nhận cương vị HLV trưởng Chelsea. Ngay lập tức, chất lượng thi đấu của đội bóng đã được nâng lên rõ rệt. Mặc dù có bước khởi đầu chậm chạp những cũng đủ để Chelsea đánh dấu thành công bước đầu bằng việc lọt vào trận chung kết cúp FA vào cuối mùa bóng đầu tiên Hoddle dẫn dắt.

Đối thủ "chờ" Chelsea trên sân Wembley là Manchester United - đây là một thử thách quá sớm cho dàn cầu thủ còn thiếu kinh nghiệp nhiều so với đối thủ. Chelsea để thua 4 bàn trắng mặc dù khởi đầu trận đấu rất tốt. Nhưng người ta bảo rằng "tỉ số mới quyết định số phận" quả là không sai.

Năm tiếp theo là một trong những mùa bóng mà một lần nữa chiến thuật của HLV Hoddle đã giúp cho Chelsea lọt đến vòng bán kết European Cup Winners' Cup (cúp C3 hay hiện nay là cúp UEFA). Nhưng mùa bóng tiếp theo mới đánh dấu sự thành công rực rỡ của Chelsea.

Khi tương lai của CLB chủ sân Stamford Bridge đã bắt đầu vững chắc, tiền bạc cũng thoải mái hơn nhiều, thì việc làm tất yếu lúc bấy giờ là đội bóng cần có một cầu thủ hàng đầu để đưa Chelsea vươn đến tầm cao mới. Và chính tài năng của HLV Hoddle đã thuyết phục được huyền thoại Ruud Gullit rời Italia để cập bến ở Luân Đôn.

Hai cầu thủ khác cũng gia nhập The Blues là Mark Hughes từ Man United - và Dan Petrescu: có cầu thủ người Romani này, bài toán về những đường chuyền quyết định đã có đáp án.

Chói sáng ngay từ mùa bóng đầu tiên, Gullit trở thành cầu thủ xuất sắc nhất Chelsea, còn Hoddle trở thành HLV trưởng đội tuyển Quốc gia Anh năm 1996. Gullit bước vào vị trí HLV trưởng Chelsea thay Hoddle - một vị trí không còn ai xứng đáng hơn đối với nhân vật từng đoạt giải 'Cầu thủ xuất sắc nhất Thế Giới'

Với sự am tường về bóng đá Châu Âu cùng các mối liên hệ, Gullit mang về chân sút nổi tiếng người Italia Gianluca Vialli. Ngay sau đó Chelsea cũng có được tuyển thủ người Italia Roberto Di Matteo cùng hậu vệ quét Frank Leboeuf. Gianfranco Zola - một siêu sao khác của bóng đá Serie A cũng gia nhập màu áo xanh vài tháng sau.

Chelsea 'bỏ túi' một suất tham dự trận chung kết cúp FA bằng những màn trình diễn hết sức ấn tượng ở các trận vòng loại. Lần này Chelsea đã thực sự sẵn sàng.

Di Matteo 'nổ súng' khi trận đấu mới chỉ điểm giây thứ 43 - hiện vẫn còn là một kỷ lục cho trận chung kết của giải đấu lâu đời nhất nước Anh. Eddie Newton ấn định chiến thắng 2-0 trước Middlebrough trong hiệp hai. Sau 26 năm chờ đợi, Chelsea đã lên ngôi vô địch cúp FA. Sau đó là những cuộc ăn mừng hoành tráng nhất, kéo dài nhất từng được chứng kiến trên sân vận động Wembley.

Nhưng buồn thay ông Matthew Harding - người tỉ phú trẻ và là Phó Chủ Tịch CLB, người đã dành trọn cả đời mình cho Chelsea không thể có mặt để chứng kiến trận đấu lịch sử ấy. Ông ta đã tử nạn trong một vụ rơi máy bay trực thăng cách thời điểm đó vài tháng. Tên tuổi của ông vẫn còn được đặt tại dãy khán đài bắc của sân Stamford Bridge - một công trình được gầy dựng nên bởi chính tài chính của mình, thực sự xứng đáng được mang tên ông.

Mùa hè đến, cũng là lúc một lần nữa Chelsea như 'hổ mọc cánh' khi đội bóng nhanh chóng sử dụng luật Bosman ráo riết trên thị trường chuyển nhượng. Con mắt tinh tường của Gullit trong việc săn lùng tài năng được xem là tốt nhất trong lịch sử các HLV dẫn dắt Chelsea. Ông đem về tiền vệ tấn công Gustavo Poyet và chân sút trẻ Tore Andre Flo.

Chelsea lại có thêm hậu vệ trái Celestine Babayaro cùng tuyển thủ người Anh Graeme Le Saux, trong đó có cả thủ môn người Hà Lan Ed de Goey. Tất cả 5 nhân vật này đều là những phần không thể thiếu của Chelsea trong mùa bóng tiếp theo.

Mùa bóng theo sau cũng đáng để đánh dấu một mốc lịch sử đáng nhớ - nhưng đối với Gullit sẽ là một nỗi buồn. Sau khi việc gia hạn hợp đồng của ban lãnh đạo với Ruud Gullit bị đổ vỡ đầu năm 1998, ông được thay thế bởi Vialli.

Ba tháng sau, Vialli đã có ngay 3 danh hiệu vô địch cho riêng mình. Lại một lần nữa, Middlebrough bị đánh bại 0-2 trong trận chung kết Coca Cola Cup bằng bàn thắng của Di Matteo và cái tên còn khá trẻ Frank Sinclair.

Sau đó tại Stockholm, hơn 20,000 cổ động viên Chelsea đã chứng kiến Zola vào sân từ băng ghế dự bị và đã ghi bàn thắng duy nhất giúp The Blues chiến thắng trước Stuttgart ở European Cup Winners' Cup lần thứ hai trong lịch sử.

Mùa bóng tiếp theo, Frank Leboeuf được gọi vào tuyển Pháp dành vô địch World Cup. Cầu thủ chơi cặp với anh trong trận chung kết là Marcel Desailly gia nhập Chelsea sau đó vài tuần. Tiếng tăm của đội bóng chúng ta đã đạt những bước chuyển biến không ngừng trên làng túc cầu Thế Giới.

Trận Siêu Cúp Châu Âu với đoàn quân dũng mãnh Real Madrid được xem là bản sao ở trận gặp nhau năm 1971. Lần này Poyet sút tung lưới 'kềnh kềnh trắng' giúp Chelsea đoạt Siêu Cúp ChÂu Âu tại Monaco.

Mùa bóng 1999, Chelsea trở thành những người đáng gờm cho danh hiệu vô địch Premier League kể từ những thập kỷ 60. Chúng ta về hạng 3, kém 4 điểm so với đội vô địch Man United - CLB chỉ để thua 3 trận trong suốt mùa giải ấy. Còn De Goey cũng đã thiết lập một kỷ lục nhiều lần giữ sạch lưới cho Chelsea.

Những năm 2000

Với vị trí thứ 3, đồng nghĩa với mùa bóng 1999/2000 sẽ là cơ hội cho Chelsea lần đầu tiên có dịp góp mặt tại Champions League. Sau đó Chelsea đã để lại ấn tượng khi trở thành CLB đầu tiên của nước Anh lọt đến trận Tứ Kết giải đấu danh giá nhất hành tinh chỉ với lần tham dự đầu tiên.

Tiền vệ Dennis Wise ghi bàn thắng cân bằng tỉ số trước Milan ngay trên sân San Siro; chảo lửa từ các cổ động viên Galatasaray ngay tại Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã phải 'tắt ngắm' khi bị Chelsea vùi dập 5-0; gã khổng lồ xứ Catalan là Barcelona cũng chịu thúc thủ 1-3 trước Chelsea trên Stamford Bridge. Tất cả trận đấu ấy là những cảm xúc thăng hoa nhất của Chelsea về giải đấu Champions League mùa bóng năm ấy.

CLB Tây Ban Nha này đã loại Chelsea ra khỏi cuộc chơi bằng chiến thắng đậm trên sân nhà Camp Nou. Nhưng bù lại chúng ta dành quyền vào chơi trận chung kết cúp FA một lần nữa trên sân vận động cũ Wembley. Aston Villa đã bị Di Matteo của Chelsea ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.

Chỉ sau 20 năm kể từ khi CLB lận đận vì tài chính, cho đến khi Chelsea đã thiết lập một kỷ lục chuyển nhượng của 'đảo quốc sương mù': 15 triệu bảng Anh cho 'sát thủ' Jimmy Floyd Hasselbaink. Bàn thắng đầu tiên của anh giúp chúng ta đoạt Charity Shield (Siêu Cúp nước Anh) - đây là danh hiệu thứ 6 trong vòng 3 năm.

Người đứng đầu trong những thành công trên không thể không nói đến tiền vệ đội trưởng Dennis Wise. Anh đã có 11 năm thi đấu ấn tượng dưới màu áo The Blues trong một đoàn quân 'hợp chủng quốc' như Chelsea.

Lục đục đã nằm phía dưới bề mặt thành công. Những cuộc lộn xộn đã phát sinh giữa Vialli và một số cầu thủ của mình ngày càng nhiều, cũng như một số bản hợp đồng theo đuổi của mình không đi đến đâu. Chelsea đã có nhiều kinh nghiệm, nhưng với yêu cầu nhiều hơn cho một cuộc cải cách lớn, ban lãnh đạo quyết định tìm một người khác có tầm nhìn bao quát.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Chelsea - Lịch sử 100 năm đầu

CLB Bóng đá Chelsea đã tổ chức rất tốt lễ kỉ niệm đặc biệt của mình. Năm 2005 đánh giấu một sự kiện quan trọng, CLB tròn 100 tuổi. Còn điều gì tuyệt vời hơn để kỉ niệm 100 năm tồn tại của CLB bằng việc trở thành đội bóng vô địch nước Anh lần thứ 2 trong lịch sử?

CLB đã giành được những thành công trong những năm 60,70,90 và vào đầu thiên niên kỉ mới nhưng năm 1955 là năm thành công nhất. Chelsea vượt qua mọi đội bóng và giành chức vô địch lần đầu tiên trong quá trình tồn tại và phát triển của mình.

Đó cũng là thành công lớn đầu tiên của Chelsea. Năm thập kỉ đầu tiên đội bóng phát triển và thành một phần trong đời sống thể thao ở thủ đô nước Anh với nhiều cầu thủ nổi tiếng, với 1 sân vận động kín khán giả.

Chelsea được nhiều người hâm mộ, nhưng thành tích lại chưa đạt được nhiều, đến bây giờ đội bóng mới làm được điều mà CĐV mong mỏi. Mở ra một thời kì mới, trong một trăm năm tiếp theo họ sẽ đưa Chelsea trở thành CLB xuất sắc nhất nước Anh và là CLB lớn nhất thế giới.

Giai đoạn 1940, 1950 và nơi thành danh đầu tiên

Giai đoạn 1940
Bóng đá thời kì chiến tranh (chỗ này chịu) Trong trường hợp của Chelsea đó là Matt Busby, đội trưởng tương lai của tuyển Anh, George Hardwick và HLV trong tương lai của Anh: Walter Winterbottom cộng với huyền thoại người Scotland Billy Liddell và cự ngôi sao của Arsenal Eddie Hapgood.

Chelsea lần đầu được thi đấu tại Wembley vào năm 1940 trong trận chung kết giải "Football League South Cup", trong trận đấu đó The Blues thua Charlton, nhưng Chelsea đã giành chiến thắng trước Millwall cũng trong trận chung kết giải này 12 tháng sau đó.

Vào thời điểm kết thúc chiến tranh thế giới thứ 2, SVĐ Stamford Bridge vẫn tồn tại sau vụ ném bom và chỉ 6 tháng sau chiến thắng ở Châu Âu, SVĐ 40 năm tuổi này đã được đăng cai tổ chức một trong những sự kiện quan trọng nhất trong lịch sự tồn tại của nó - Dynamo Day.

London lại đứng trước nguy cơ không được xem những trận cầu đỉnh cao một lần nữa và hiện đang có nhiều sự kiện cuốn hút mọi người hơn là điều bí ẩn của một đội bóng đến từ Nga trong thời kì chiến tranh. Moscow Dynamo thực hiện tour thi đấu tại Anh và trong trận với Chelsea, gần như cả thành phố đã đến xem.

Khi đóng cửa quay đã có một kỉ lục mới với 74496 lượt khán giả vào sân. Nhưng cửa ra về lại không có gì cản trở đám đông "nghiện" bóng đá. Không thể biết được chính xác số lượng những người vào sân trái phép, nhưng tổng số khán giả có thể ước tính lên tới 100.000 người.

Cũng như quan cảnh quanh sân bóng, kết quả hòa 3-3 xem ra khá bất ngờ. Cầu thủ ghi bàn thứ 3 cho Chelsea là tiền đạo mới gia nhập sân Stamford Bridge: Tommy Lawton. Anh là cầu thủ có tốc độ, những cú sút cực mạnh và những pha ghi bàn bằng đầu huyền thoại, Lawton mang áo số 9 ở tuyển Anh, anh góp công lớn trong những thành công của The Blues.

Trong mùa đầu tiên anh đã phá kỉ lục ghi bàn của CLB với 26 bàn trong 34 trận ở giải "First Division", Chelsea xếp thứ 15 chung cuộc. Nhưng vào mùa hè những mâu thuẫn của anh và đội bóng bắt đầu xuất hiện. Cuối cùng anh đã rời CLB.

Hai tháng sau vụ chuyển nhượng Lawton, Chelsea chỉ mất 20.000 bảng để có được một tiền đạo mới, đó là Roy Bentley.

Bentley thậm chí còn nhanh nhẹn hơn người tiền nhiệm của mình. Anh đã gắn bó với CLB rất lâu, trong 8 mùa bóng. Trong mỗi mùa anh đều là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của CLB.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Thời kỳ giữa chiến tranh - Một tên tuổi lớn và một kỷ lục được thiết lập

Những năm 1920

FA Cup đã mang đến cho Chelsea và sân Stamford Bridge những thời khắc trọng đại trong những năm 1920. Dù Mears đã qua đời vào năm 1912 nhưng những gì ông tưởng tượng về sân Stamford Bridge sau này đã trở thành hiện thực. Ba trận chung kết FA Cup đã được tổ chức tại đây ngay trước thời điểm khánh thành sân Wembley năm 1923.

Tại giải đấu diễn ra năm 1920, Chelsea tiến sâu nhưng đã chịu thất bại 1-3 trước Aston Villa trong vòng bán kết. Tiền đạo cắm của Chelsea ngày đó là Jack Cock, một cầu thủ nổi tiếng có vẻ ngoài hấp dẫn của Chelsea thời bấy giờ. Anh đã được phong tặng huân chương sau Thế Chiến I và sở hữu một phong cách ghi bàn rất đặc biệt.

Dù những năm đầu 1920, Chelsea thường được thi đấu tại hạng đấu cao nhất thời điểm đó, với vị trí thứ 3 sau West Brom và Derby tại giải Hạng Nhất nhưng đây là một thập kỷ có lẽ là ít nổi bật nhất trong lịch sử CLB.

Chelsea đã bị xuống hạng vào năm 1924 và phải tới cuối mùa giải 1929-1930 mới có thể trở lại giải đấu cao nhất. Tuy nhiên có một điểm đáng lưu ý trong giai đoạn này là việc liên quan đến hai trong số những cầu thủ được mến mộ nhất thời đó và đều là các hậu vệ trái: Tuyển thủ Anh Jack Harrow đã phải nhường lại vị trí của mình cho tuyển thủ Scotland Tommay Law trong nửa cuối thập kỷ này sau 333 trận đấu.

Những năm 1930

Sự ác liệt của chiến tranh đã khiến nền kinh tế bị đình trệ và những người dân London lúc này muốn dùng khoảng thời gian rỗi rãi của mình vào những trò giải trí, tiêu khiển. Số khán giả đến sân Stamford Bridge ngày một tăng và đạt mức đỉnh điểm vào ngày thứ 7, 12/10/1935 khi có tới 82.905 người ngồi chật ních trên các khán đài SVĐ để theo dõi trận đấu giữa Chelsea và Arsenal. Đây cũng là kỷ lục của mọi thời đại về số khán giả của một trận đấu trên sân Stamford Bridge.

Có một chút ngạc nhiên là Chelsea đã cầm hoà được đối thủ trong trận đấu đó. Arsenal thời bấy giờ đã dựng nên hình ảnh của một đội bóng lớn đầu tiên tại London khi sở hữu 4 trên tổng số 5 chức vô địch trong những năm đầu thập kỷ 30.

Chelsea lúc này đứng dưới sức ép phải cạnh tranh với chính người láng giềng của mình. Từ khi thành lập Chelsea chưa bao giờ phải dè xẻn trong chi tiêu, và đến đầu những năm 1930, CLB lại tiếp tục vung tiền không thương tiếc. Ba tiền đạo quốc tế người Scotland là Alec Cheyne, Alec Jackson và Hughie Gallacher đã được mua về CLB bằng những khoản tiền lớn.

Với vóc dáng nhỏ con, Gallacher là cái tên sáng giá nhất trong trận đấu ngày đó. Chelsea đã phải trả cho Newcastle 10.000 bảng để được sở hữu anh - một kỷ lục của CLB lúc bấy giờ.

Những khán giả đến sân Stamford Bridge đã phải mất 6 năm trời theo dõi những trận đấu tại giải Hạng hai - khoảng thời gian dài nhất mà Chelsea phải chơi tại hạng đấu thấp hơn. Nhưng họ đã tìm thấy một dấu hiệu đầu tiên của một tương lai sáng lạn khi The Blues giành chiến thắng 6-2 trước Man United. Niềm hy vọng của các CĐV bay lên tận mây xanh nhưng sự mong mỏi của họ đã không được thoả mãn.

Trước dịp Giáng Sinh, cả Birmingham và Derby đều đã tìm đến mành lưới của Chelsea 6 lần. Arsenal cũng nổ súng 5 lần ngay tại Stamford Bridge. Điều đó đã khiến CLB tụt xuống các vị trí thấp trên BXH. Đây thực sự là một nỗi thất vọng lớn.

FA Cup năm 1932, tình hình sáng sủa hơn phần nào khi Chelsea lần thứ 3 góp mặt trong trận bán kết. Thật trớ trêu với Gallacher khi anh phải đối mặt với Newcastle. Cầu thủ nhỏ con này đã ghi bàn vào lưới đội bóng cũ nhưng Chelsea vẫn chịu thất bại 2-1. Năm sau đó, Chelsea kết thúc mùa giải với vị trí thứ 18 trên tổng số 22 đội bóng.

Hai bầy tôi trung thành của The Blues thời ấy - Jack Harrow và sau đó là Tommy Law đã làm tốt nhiệm vụ của mình nơi vị trí hậu vệ trái trong một phần tư thế kỷ, nhưng điều đó là không đủ với Chelsea.

Một số ngôi sao đã bỏ quá nhiều các buổi tập luyện của đội và tịt ngòi trong quá nhiều trận đấu. Họ đề cao cái tôi cá nhân của mình nhưng lại không thể đặt tinh thần đồng đội lên trên. Gallacher đã trở lại với 81 bàn thắng ghi được trong 144 trận, tuy nhiên anh được người ta nhớ đến nhiều hơn qua thói vô kỷ luật và tính khí thất thường của mình. Chỉ sau hơn 4 mùa giải, anh đã phải quay về với đội bóng miền bắc nước Anh một lần nữa.

Khi London lại lâm vào vòng khói lửa của chiến tranh, Chelsea đã ít nhiều vực dậy được tinh thần của các CĐV. Thời kỳ này, thủ môn Chelsea đồng thời cũng là tuyển thủ quốc gia Anh là Vic Woodley đã đóng một vai trò rất quan trọng trong việc bảo đảm cho Chelsea không bị xuống hạng.

(chelseafc)
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Những năm 1980 - Bước nhảy vọt của The Blues

Sáu cầu thủ đã được mang về trong mùa hè năm 1983 với những cái giá tối thiểu. Một đội bóng mới được định hình ngay lập tức, với thắng lợi mở màn đầy ấn tượng với tỷ số 5-0. Phong cách chơi của Chelsea lúc bấy giờ cũng đã làm mưa làm gió tại giải Hạng hai.

Cùng với việc cầu thủ chạy cánh xuất sắc Pat Nevin, chân sút ghi được rất nhiều bàn thắng Kerry Dixon và cầu thủ có lối chơi lăn xả David Speedie ký hợp đồng với The Blues một năm trước đó, các CĐV đã có thêm những thần tượng mới để tôn thờ.

CLB đã kết thúc mùa bóng đầu tiên trở lại giải Hạng nhất với vị trí thứ 6, Dixon đã được đồng giải thưởng Chiếc giầy vàng với 24 bàn thắng tại giải đấu cao nhất nước Anh và 36 bàn trên mọi mặt trận. Ông cũng đã trở thành cầu thủ ghi bàn nhiều thứ 2 trong lịch sử Chelsea với 193 lần làm tung lưới đối phương, sau Tambling (202 bàn).

Khi CLB vẫn đang trên đà tiến bộ thì một lần nữa sự đi lên bị giáng một đòn bất ngờ, sức khoẻ không đảm bảo đã buộc Neal phải từ bỏ chiếc ghế HLV Chelsea.

John Hollins đã được mang về Stamford Bridge và đảm nhiệm cả hai cương vị: Cầu thủ và HLV. Ông cũng là một trong những cầu thủ ra sân nhiều trận nhất cho Chelsea mọi thời đại, với vị trí thứ 3 chỉ sau Ron Harris và Peter Bonneti.

Vị trí thứ 6 trên BXH đã được củng cố và đội bóng cũng được tăng cường lực lượng với một số cầu thủ chất lượng, bao gồm các hậu vệ Steve Clarke và Tony Dorigo, tiền vệ Micky Hazard và Gordon Durie ở tuyến trên.

Nhưng không khí trong phòng thay đồ trở nên bị chia rẽ, các cầu thủ quan trọng đã bị bán đi và CLB rơi vào tình trạng tụt dốc không phanh trên BXH. Hollins đã phải trả giá bằng công việc của ông tại Chelsea.

Như vậy, sau 4 năm thi đấu tại giải Hạng nhất, một lần nữa The Blues lại phải xuống hạng, với một đội hình gồm nhiều cầu thủ tài năng vẫn còn đó. Nhưng họ đã tỏ ra vượt trội tại giải đấu thấp hơn. Trong một năm ''dạo chơi'' ở Hạng hai, Chelsea đã kiếm được 99 điểm và đó là một kỷ lục đến nay vẫn chưa bị phá.

Giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Bobby Campell, Chelsea đã có được vị trí thứ 5 trong lần trở lại Hạng nhất đầy ấn tượng.

Tuy nhiên những vấn đề ngoài sân cỏ lại không được tốt đẹp như vậy. Một số cựu giám đốc không trung thành của Chelsea đã để quyền sở hữu Stamford Bridge rơi vào tay những nhà đầu tư bất động sản.

Một cuộc chiến kéo dài tiêu hao sức lực đã diễn ra sau đó. Hàng triệu bảng lẽ ra đã được sử dụng vào việc mua cầu thủ giờ được dùng hết để trả các khoản tiền lệ phí bởi Ken Bates không chịu từ bỏ cuộc chiến giành lại Stamford Bridge - nơi đã quá gắn bó với lịch sử Chelsea. Cuối cùng, sự sụt giá trên thị trường bất động sản đã giáng cho những nhà đầu tư kia một đòn chí tử.

Một thiên niên kỷ mới - Hai HLV và một ông chủ mới

Claudio Ranieri - người Italia, nhà vô địch tại những giải đấu Cup cùng với Fiorentina tại quê nhà và Valencia tại Tây Ban Nha đã được lựa chọn làm HLV. Mùa giải đầu tiên của ông với Chelsea kết thúc với vị trí thứ 5 trên BXH Premiership đồng nghĩa với một suất dự cúp châu Âu.

Hasselbaink đã đoạt danh hiệu Vua phá lưới giải Ngoại hạng với 23 bàn thắng. Điều đó đã đưa tên tuổi của anh được đặt cạnh những cái tên như Hilsdon, Bentley, Greaves, Osgood và Dixon mỗi khi người ta nhắc đến những trung phong một thời của Chelsea.

Ranieri bắt đầu công việc trên thị trường chuyển nhượng của mình. Wise, Poyet và Leboeuf ra đi, ông sử dụng 42 triệu bảng để mang về hậu vệ Williams Gallas, tiền vệ Frank Lampard, Emmanuel Petit, Slavisa Jokanovic cùng tiền vệ cánh Jesper Gronkjaer và Boudewijn Zenden.

Công cuộc tái thiết lại Stamford Bridge đã hoàn tất vào đầu mùa giải 2001/2002. Cùng năm ấy, Chelsea đã có một trận đấu đáng nhớ với Tottenham tại tứ kết FA Cup.

Đây là một trận derby có thể coi là bất thường. Hơn 12 năm Chelsea tạo nên một trận derby London kỳ lạ, hơn 12 năm Chelsea tạo nên chuỗi trận bất bại đến khó tin trước đội bóng láng giềng, và chưa để thua bất cứ trận đấu riêng lẻ nào trong suốt khoảng thời gian đó.

Nhưng vào tháng 1 năm 2002 trong trận bán kết League Cup, Spurs đã làm nên một chiến công hiếm có khi đánh bại Chelsea 5-1 trên sân White Hart Lane. Sáu tuần sau tại FA Cup, The Blues lại tái ngộ với Tottenham. Và lần này, đội bóng áo xanh đã có một màn trả thù ngọt ngào khi đè bẹp đối thủ tới 4 bàn không gỡ. Fulham ngay sau đó cũng trở thành nạn nhân tiếp theo của Chelsea tại vòng bán kết. Nhưng trong trận derby London thứ 3 liên tiếp, The Blues đã phải khuất phục trước Arsenal với tỷ số 2-0. Đó chính là trận đấu cuối cùng của FA Cup năm ấy - trận chung kết diễn ra tại Cardiff, xứ Wales.

Việc có mặt tại trận chung kết các giải đấu Cup và nằm trong top 6 đã trở thành một kịch bản cũ rích của Chelsea nhưng những khoản nợ cứ tích luỹ dần lên do công cuộc tái thiết đội bóng, sân vận động, cùng với việc xây dựng một khách sạn ngay sát đó và một khu liên hợp giải trí. Những điều này đã trở thành những mối lo ngại đối với Chelsea.

Giành chiến thắng trong trận đấu cuối cùng của mùa giải 2002/2003 trước Liverpool đồng nghĩa với việc Chelsea chứ không phải đội bóng áo đỏ được quyền tham dự giải đấu mang về nhiều lợi nhuận Champions League. Tuy nhiên gánh nặng nợ nần vẫn buộc CLB phải thích nghi với một nguồn vốn đầu tư mới. Vào ngày 2/7/2003, Roman Abramovich chính thức mua Chelsea.

Mới chỉ 36 tuổi, tỷ phú trẻ Abramovich hầu như không hề được biết đến ở Anh vào thời điểm đó.

Những tin tức về vụ mua bán này hoàn toàn bất ngờ, và ban đầu đây là một sự việc khá là không rõ ràng. Những nghi vấn được đặt ra: Liệu ông ta có chi tiền để mua những cầu thủ mới, liệu có sự thay đổi nào về vị trí HLV và liệu Gianfranco Zola có ở lại CLB?

Trước đó, nguồn tài chính của Chelsea là không đủ để đưa ra lời đề nghị cho một bản hợp đồng mới thích hợp với cầu thủ sắp bước sang tuổi 37 này. Giờ thì mọi thứ đã thay đổi nhưng Zola lại có ý định muốn trở về quê nhà Sardinia của anh. Đây là một sự thật khó chấp nhận đối với Chelsea, khi mà cầu thủ có lẽ là được mến mộ nhất từng khoác áo The Blues quyết định chia tay đội bóng.

Không lâu sau đó, Abramovich đã chấp nhận phê chuẩn cho những khoản tiền lớn nhất từ trước đến nay trong việc chiêu mộ cầu thủ. Những tài năng trẻ của nước Anh như Glen Johnson, Wayne Bridge và Joe Cole đã được mua về. Các CLB khác tại Premiership đã bị Chelsea nẫng tay trên hai cầu thủ Geremi và Juan Sebastian Veron, trong khi Damien Duff đã trở thành kỷ lục chuyển nhượng mới của đội bóng áo xanh khi được mua về với giá 17 triệu bảng.

Giải Seria là điểm đến tiếp theo trong công cuộc mua sắm cầu thủ của Chelsea, hai chân sút đẳng cấp cao Adrian Mutu và Hernan Crespo đã được mang về Stamford Bridge. Và cùng với việc chiêu mộ Claude Makeklele, The Blues đã hoàn tất mảnh ghép cuối cùng cho một đội hình mới. Nhà cựu vô địch Champions League tới từ Real Madrid này sẽ là một điểm dựa vững chắc nơi hàng tiền vệ.

Hơn 100 triệu bảng đã được đổ vào thị trường chuyển nhượng để chuẩn bị cho mùa giải mới. Và Abramovich đã đưa CLB trở về với hình thức sở hữu cá nhân.

Kỷ nguyên mới của Chelsea đã được đánh dấu với chiến thắng đầu tiên của The Blues trước Liverpool ngay tại Anfield sau 11 năm trong trận đấu mở màn Premiership.

Vào tháng 11/2003, Chelsea đã giành được hai chiến thắng quan trọng khác. Việc đánh bại Lazio ngay tại Rome đã giúp Chelsea thiết lập một kỷ lục mới về giành thắng lợi trước một CLB nước ngoài tại Italia. Sau đó, đến lượt các nhà ĐKVĐ giải Ngoại hạng Manchester United cũng bị Chelsea hạ gục, và điều này đã đưa The Blues lên vị trí dẫn đầu BXH.

Như vậy sau kỳ Giáng Sinh, cuộc đua giành ngôi vô địch gần như trở lại vạch xuất phát nhưng tại vòng tứ kết Chamions League, Arsenal đã phải hứng chịu một thất bại đáng nhớ trước Chelsea lần đầu tiên sau 17 lần gặp nhau.

Đối thủ của Chelsea tại vòng bán kết là AS Monaco - đội bóng được coi là hiện tượng của mùa giải và được dẫn dắt bởi cựu cầu thủ Chelsea Didier Deschamps. Lúc này họ cần phải vượt qua đội bóng thành London nếu muốn góp mặt trong trận chung kết Champions League. Và trong hai lượt đấu đầy những may rủi, đội bóng đến từ vùng Địa Trung Hải này đã chiến thắng Chelsea. Trở về với giải quốc nội, vị trí thứ hai trên BXH Premiersip vẫn là một thành tích đáng tự hào. Đó đồng thời cũng là ngôi Á quân với số điểm cao nhất trong lịch sử CLB cho đến thời điểm đó.

Đội hình đã có nhiều thay đổi dưới sự chỉ đạo của Ranieri và The Blues cũng có một bộ mặt hoàn toàn mới. Tuy nhiên sau 4 năm không có được danh hiệu gì, một quyết định được đưa ra nhằm mang về một HLV mới có khả năng đưa Chelsea chinh phục những đỉnh cao của bóng đá.

Chỉ trong vòng hai mùa giải, Jose Mourinho đã giúp Porto lần lượt đoạt chức vô địch UEFA Cup và Champions League, cũng như đưa đội bóng này trở lại ngôi vương giải VĐQG Bồ Đào Nha - quê hương ông.

Tràn đầy tự tin, người đàn ông 41 tuổi này sẽ truyền cho Chelsea một niềm tin tương tự. Những tuyển thủ Bồ Đào Nha gồm Paulo Ferreira, Ricardo Carvalho và Tiago Mendes đã theo chân Mourinho tới London. Hai trong số những tài năng trẻ nổi bật nhất châu Âu, Petr Cech và Arjen Robben cũng chuyển tới Stamford Bridge, và tiếp đến là Didier Drogba. Cầu thủ người Bờ Biển Ngà này đã phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng của CLB với cái giá 20 triệu bảng. Mateja Kezman sau đó cũng trở thành tiền đạo mới thứ hai của Chelsea.

Một trong những động thái đầu tiên của Mourinho khi tiếp quản đội bóng áo xanh là trao băng đội trưởng cho John Terry, một sản phẩm kiệt xuất nhất của lò đạo trẻ trong suốt hơn 2 thập kỷ.

Chiến thắng trước Manchester United trong ngày khai mạc mùa giải mới đã khởi đầu cho cuộc đua tại Premiership. Và đến tháng 11, vị trí dẫn đầu của Chelsea vẫn được duy trì, và người ta không hề mong chờ các đối thủ khác lại sớm ''buông súng'' đến vậy.

Chelsea đăng quang ngôi vô địch Premiership, đồng thời thiết lập kỷ lục mới về số điểm cao nhất ghi được và hàng phòng ngự tốt nhất tại giải đấu hàng đầu nước Anh. Terry trở thành cầu thủ Chelsea đầu tiên được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc năm của PFA; trong khi đồng đội của anh, tiền vệ Frank Lampard, người đã ghi 19 bàn thắng trên tất cả các giải đấu, được nhận danh hiệu Cầu thủ của năm.

Chelsea một lần nữa gục ngã tại đấu trường Champions League khi chịu thất bại trước Liverpool tại vòng bán kết, nhưng việc giành ngôi vô địch Carling Cup trước chính đội bóng chủ sân Anfield cũng đã đảm bảo cho Chelsea một năm có thể nói là thành công nhất trong lịch sử CLB.

Đây thực sự là một cách hoàn hảo để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 đầu tiên của Chelsea.

(chelseafc)
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Những năm 1970

Vào năm 1970 chúng ta lọt vào trận chung kết cúp FA, lần này đối thủ là Leeds United - đội bóng đang chơi rất tốt.

Trận đấu đã diễn ra rất quyết liệt và hấp dẫn. Leeds 2 lần vươn lên dẫn trước, nhưng Chelsea đã xuất sắc sang bằng tỉ số. Lần đầu tiên trong lịch sử, trận chung kết được tổ chức lại.

Trong trận đá lại tại Old Trafford. Một lần nữa Chelsea đã xuất sắc có được bàn gỡ sau khi bị dẫn trước. Hai đội phải bước vào hiệp phụ. Hutchinson thực hiện quả ném biên chuẩn xác để Webb ghi bàn vào lưới Leeds.

Osgood đã ghi bàn trong mọi trận đấu tại giải lần này. Sau 3 trận chung kết và 7 trận bán kết, Chelsea đã có được danh hiệu vô địch cúp FA lần đầu tiên. Cũng trong mùa giải này, chúng ta xếp thứ 3 chung cuộc tại giải vô địch quốc gia. Đây là lần thứ 2 trong lịch sử chúng ta làm được điều này.

Giành chiến thắng ở trận chung kết, Chelsea giành quyền tham dự Cup châu Âu. Tại giải đấu này, sau khi đánh bại Man City trong trận bán kết, The Blues hành quân tới Greece để chơi trận chung kết với Real Mandrid.

Trận đấu cũng đã kết thúc với kết quả hòa và trận đấu sẽ được tổ chức lại.

Trong trận đấu lại. Dempsey và Osgood ghi bàn đưa Chelsea tới gianh hiệu vô địch châu Âu lần đầu tiên trong lịch sử.

Câu lạc bộ dự định sẽ xây một sân vân động mới với sức chứa 60.000 người. Nhưng cuối cùng kế hoạch đã không được thực hiện. Trước tiên, việc xây dựng khu khán đài Đông đã bị cản trở bởi rất nhiều vấn đề nảy sinh và công trình hoàn thành trễ hạn 1 năm, vượt quá ngân sách 1.3 triệu bảng. Những món nợ mới xuất hiện và đưa CLB vào tình trạng nguy hiểm.

Những khó khăn lại tiếp tục xảy ra trên sân bóng. Tuy thiết lập được kỉ lục về tỉ số của 1 trận đấu ở cup Châu Âu (21-0 trước đội bóng đến từ Luxembourg) nhưng chúng ta đã bị loại khỏi giải bởi một đội bóng ít tên tuổi đến từ Thủy Điển: Atvidabergs.

Tuy lọt vào trận chung kết League Cup năm 1972 nhưng đối thủ của chúng ta là Stoke City lại là đội giành chiến thắng.

Năm 1974, bất đồng xảy ra giữa Sexton và 2 ngôi sao: Osgood, Hudson. Cả 2 đều đã được bán đi. Nhưng mùa giải tiếp theo, chúng ta đã chơi rất tệ và Sexton cũng phải ra đi.

Chỉ 4 năm sau khi giành được vinh quang ở Châu Âu, Chelsea đã phải xuống chơi ở giải hạng 2 cùng với khoảng nợ 3 triệu bảng. Đó thật sự là một sự giảm sút khó tin.

Shevavn (Chelseafc)
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Trả nợ khó đòi, nốt phần lịch sử Chelsea ^^

Phần của Blueberry: Những năm 40, 50 và danh hiệu cao quý đầu tiên

Những năm 1950

Chelsea thất bại liên tục tại cúp FA. Năm 1950, 1952, chúng ta gặp Arsenal tại bán kết. Cả 2 lần này đều phải đá lại và chúng ta đều thua.

Cũng trong 2 năm này, chúng ta thoát khỏi vị trí rớt hạng trong gang tấc nhờ chỉ số bàn thắng thua. Kể từ lúc này, Chelsea bắt đầu cải tổ.

HLV Billy Birrel về hưu sau khi lần thứ hai thúc thủ trước Arsenal tháng 5 năm 1952, Chelsea bổ nhiệm Ted Drake.

Drake từng là trung phong hàng đầu của Arsenal và tuyển Anh, cũng như từng là nhà vô địch dưới thời cầu thủ. Sự nghiệp cầm quân của ông được nhiều người biết đến kể từ khi dẫn dắt Reading.

Ông ta tiến hành cải tổ Chelsea bằng cách hạn chế tối đa những cầu thủ nghiệp dự tại CLB: "Có quá nhiều người đến Stamford Bridge chỉ để xem bóng đá rồi cổ vũ một cách đơn thuần. Việc này đã kéo dài qua nhiều năm tại Chelsea. Còn bây giờ thì cơ hội ấy sẽ không còn. Hãy để những người ngay cả ăn, ngủ và uống đều cũng nhớ về Chelsea đến với chúng ta.

Drake bãi nhiệm những người đã tới tuổi về hưu khỏi CLB. Kể từ việc này, ông ta được nhiều người gán cho biệt danh là 'Kẻ Trục Xuất'.

Ông ta còn gỡ bỏ cả văn phòng HLV trưởng, để sau đó khoác lên người bộ quần áo đấu và tham gia vào các buổi tập. Drake tiến hành các kế hoạch cho cầu thủ trẻ và săn tìm tài năng, những công việc từng được làm dưới thời Birrell. Điều này cho thấy một bước tiến khá rõ rệt đối với tương lai của những HLV.

Ban đầu, kết quả của công việc này là tiến triển khá chậm. Tuy nhiên Drake vẫn cố gắng sử dụng mối quan hệ của mình từ những giải bóng đá thấp để mang về khá nhiều gương mặt mới cho Chelsea - xứng đáng với đồng tiền và nhất là những người này thích thi đấu cho Chelsea, có khát khao dành danh hiệu đầu tiên cho lịch sử CLB.

Một số gương mặt đáng nói như Bentley, Ken Armb, John Harris - đội trường có thời gian phục vụ lâu dài, Stan Willemse cùng Eric Parsons - tất cả đều được Drake đưa vào đội hình 1 của Chelsea.

John McNicholl, Les Stubbs, Stan Wicks và Peter Sillett là những người đến từ đội bóng cấp thấp. Có cả Frank Blunstone của CLB Crewe chỉ mới 18 tuổi, từng là mục tiêu của nhiều đội bóng lớn. Drake thậm chí còn mua về một vài gương mặt nghiệp dư như Derek Saunders, Jim Lewis và Seamus O'Connell.

O'Connell là một trong những cầu thủ có khởi đầu sự nghiệp đáng nhớ nhất trong lịch sử Chelsea - anh ghi được 1 hat-trick trong chiến thắng 6-5 trước Manchester United ngay tại thánh địa Stamford Bridge. Sự kiện này là vào tháng 10 năm 1954, một cú chạy trên cả hoàn hảo khi 6 trận đấu mà chúng ta chỉ để mất 2 điểm. Một phong độ cực kỳ ấn tượng của các nhà vô địch.

Tính đến lễ "Lửa Trại", Chelsea chỉ mới nằm giữa bản xếp hạng. Drake không ngừng động viên đội bóng và chắt chiu từng điểm một. Cho đến Lễ Phục Sinh, Chelsea vươn lên còn cách CLB Wolves - nhà ĐKVĐ và là đối thủ gần nhất chúng ta đúng 4 điểm. Họ sẽ đến Stamford Bridge làm khách ở vòng sau.

75,000 khán giả trên sân chỉ chứng kiến trận đấu 0-0 đi về gần cuối trận. Thế nhưng đội trưởng tuyển Anh của đội Wolves, Billy Wright đã dùng tay cản bóng cú sút như trái phá của Chelsea trong những phút cuối cùng.

Trọng tài chính không công nhận lỗi chạm tay - nhưng trợ lý đã phất cờ. Sau cùng thì penalty cũng được công nhận. Sillett thực hiện thành công dành chiến thắng cho Chelsea.

Chelsea tiếp tục dành chiến thắng ở trận đấu áp chót, cũng trên sân nhà, trước Sheffield Wednesday vào Lễ Thánh St. George năm 1955.

Bentley - người được xem là sự lựa chọn số 1 của tuyển Anh lúc bấy giờ xứng đáng là đội trưởng The Blues với 21 bàn thắng tổng cộng. Parsons cùng Blunstone ở hai bên cánh là vũ khí lợi hại của Chelsea, phía dưới các anh là lá chắn thép Wicks.

Mặc dù vô địch nhưng Chelsea cũng không đạt được mục đích chính. 3 cái tên được vinh danh là Sillett, Blunstone và Wicks là những người có tuổi - trong khi các cầu thủ trẻ đều gặp phải chấn thương.

Sau mùa bóng vô địch, Chelsea chỉ về thứ 16 trong năm tiếp theo. Một sản phẩm từ lò đào tạo Chelsea xuất hiện. Cậu ấy tên là Jimmy Greaves - ngươi được xem là gương mặt trẻ xuất sắc nhất tính tại thời điểm đó.

Greaves là một cỗ máy ghi bàn thiên khiếu - anh được xem là tay săn bàn tốt nhất trong số những "sát thủ" ở Anh. Anh có khả năng chơi bóng bằng 2 chân, khống chế bóng chuẩn, có tốc độ, mạnh cả trong phòng thủ và nhất là độ chính xác từ các cú dứt điểm của anh đã từng giúp anh ghi được 5 bàn chỉ trong 3 lần ra sân. Anh đạt mốc 100 bàn thắng trước khi bước sang tuổi 21. Trước khi được bán sang AC Milan năm 1961, Greaves ghi tổng cộng 132 bàn trong 169 lần khoác áo Chelsea.



Phần của Mèo Mập: Một đội bóng mới cho một sân bóng mới - sự khai sinh của The Blues.

Cho dù các danh hiệu có tỏ ra lãng tránh Chelsea trong 50 năm đầu tiên thì CLB vẫn luôn ghi nhớ khoảnh khắc buổi sáng mùa thu năm 1904 - khi Henry Augustus Mears đánh dấu sự khai sinh của đội bóng mang tên Chelsea.

Trong số những quyết định làm khuếch trương đội bóng, nhà doanh nhân Edwardian là một trong những người đáng được vinh danh nhất.

Gus Mears là một người kinh doanh nhưng đam mê thể thao. Sự nghiệp của ông từng thành danh tại phía Bắc nước Anh, trước khi quay về thủ đô Luân Đôn với một tiếng tăm lừng lẫy không kém. Luân Đôn vào những năm đầu bước sang Thế Kỷ 20 đã không cho ra đời những đội bóng mạnh ở giải hạng Nhất.

Mears quyết định dùng sân Stamford Bridge làm đại bản doanh của Chelsea. Sân bóng nằm trên vùng đất được mở rộng về phía tây của Luân Đôn. Đây cũng là vùng đất chiến lược nằm trong kế hoạch đầu tư của ông.

Tuy nhiên, một vấn đề lớn đã xảy ra. Mears quyết định bán sân bóng đi - như có ý định giải thể đội bóng.

Người đồng nghiệp với Mears tên Frederick Parker - một người ủng hộ nhiệt tình cho phương án sân vận động, đã có gắng thuyết phục Mears thay đổi quyết định. Parker trao đổi với Mears rằng nếu giải thể đội bóng, ông ấy đã phí phạm công việc của mình trong thời gian qua.

Cả hai người tiếp tục bàn bạc và Mears không thiếu cả sự chỉ trích liên tục từ người đồng nghiệp Parker. Điều này cả hai thật sự không muốn và đã gây tổn thương cho nhau.

"Anh (Paker) đã chỉ trích hơi quá đáng rồi đấy", Mears giận dữ trước làn sóng phản đối quyết định của Parker, sau đó Mears cũng đã thay đổi quyết định của mình về việc giải thể đội bóng. "Anh hãy gặp tôi tại đây vào 9 giờ sáng mai và chúng ta có công việc để bàn", Mears nói tiếp. Kể từ thời điểm này, Stamford Bridge lại "sống" lại một lần nữa.

Chẳng những thành lập đội bóng Chelsea là một chiến lược trọng tâm, mà xây dựng một sân vận động tốt nhất Luân Đôn cũng đã được lên kế hoạch, Mears đã làm tốt những công việc này. Vị trí sân Stamford Bridge ngay trung tâm cũng đã làm cho hình ảnh đội bóng được nhiều người biết đến.

Vì lý do tài chính không được thỏa thuận, CLB Fulham gần đấy đã từ chối chuyển đi nơi khác. Vì vậy, theo thỏa thuận lịch sử như nhiều CLB khác đã làm, Mears quyết định xây dựng một sân bóng chỉnh trang, hơn là việc mở rộng sang xung quanh.

Vào ngày 14 tháng 3 năm 1905, diễn ra một cuộc gặp giữa các đối tác tại quán bar lịch sử hiện nay mang tên The Butcher's Hook. Việc đặt tên đội bóng được soạn thảo. những cái tên như Stamford Bridge FC, Kensington FC và ngay cả London FC cũng đã bị bác bỏ. Chelsea FC dường như là cái tên thích hợp nhất - lịch sử đã ra đời.

John Tait Robertson, một tuyển thủ người Scotland được xem là cầu thủ và HLV đầu tiên của đội bóng. Sau đấy một loạt những cầu thủ khác được ký hợp đồng, sẵn sàng tham gia vào cuộc tranh tài.

Giải bóng đá miền Nam là sự lựa chọn ngẫu nhiên của chúng ta theo vị trí của đội bóng. Sau đấy Chelsea vươn đến thứ hạng cao hơn là được tham gia giải các đội mạnh ở miền Bắc.

Vào ngày 29 tháng 5 năm 1905, Hiệp hội bóng đá Anh lúc bấy giờ quyết định chọn chúng ta vào đá giải hạng nhì. Parker trở thành người được nhiều cổ động viên Chelsea nhắc đến vì ông đã làm một việc mang tính lịch sử đối với Chelsea.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Những năm 1960

Tầm quan trọng từ những bàn thắng của tài năng trẻ Jimmy Greaves ghi được cho Chelsea đã thể hiện rất rõ kể từ khi anh ra đi. Chúng ta đã phải xếp nửa sau bảng xếp hạng giải hạng nhất. Ted Drake rút lui khỏi cương vị HLV vài tháng sau khi Chelsea bị rớt hạng.

Chelsea tiến đến một bước tiến bộ mới trong việc tuyển chọn HLV, lần này là HLV 33 tuổi Tommy Docherty. Chúng ta đã tiến hành đào tạo những tài năng trẻ từ thời Birrell, chiến lược này sau đó được duy trì mạnh dưới thời Drake. Và lúc này, Docherty đã đủ khả năng để hái những "quả" chín mùi nhất của Chelsea.

HLV mới với phong cách chơi hai bên cánh. Vì vậy ông ấy loại bỏ những gương mặt cũ và thay bằng những cái tên mới như Peter Bonetti, Ron Harris, Barry Bridges, Bobby Tambling và Terry Venables.

5 cầu thủ kể trên đã thiết lập những kỷ lục đáng ghi nhớ cho lịch sử đội bóng Chelsea, đó là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất Chelsea, cấu thủ khoác áo Chelsea nhiều nhất, cầu thủ gắn bó lâu dài với CLB nhất, và cả thủ môn xuất sắc nhất mọi thời đại của Chelsea. Đặc biệt rằng độ tuổi trung bình của những người này chỉ xấp xỉ 21.

Chelsea nhanh chóng thăng hạng sau đó, nhưng quan trọng là những trận đấu xuất sắc của Chelsea đã bắt đầu nở rộ, nhất là tại sân nhà.

Thể lực của các cầu thủ, cộng thêm chiến lược đào tạo cầu thủ trẻ đã giúp Chelsea ngày càng thích ứng nhanh với lối đá bóng nhanh của Anh.

Các cổ động viên Chelsea đã phấn khích khi chứng kiến đội nhà lọt vào top 5 đội bóng dẫn đầu, cùng với việc lọt vào bán kết cúp FA. Năm 1965, cú ăn ba đã gần kề Chelsea hơn bao giờ hết.

Leicester City bị thúc thủ 2-3 trước chúng ta sau tổng tỉ số 2 lượt tại trận chung kết League Cup - khi đó chung kết League Cup còn duy trì luật đá 2 lượt. Đây được xem là thành công đầu tiên của Chelsea trong việc đá cúp.

Liverpool khi đấy là đội bóng cực kỳ mạnh, đội đã đánh bại chúng ta bằng cả 2 lượt ở cúp FA - lần đầu tiên sau 13 năm Chelsea được tham dự giải này.

Phong độ Chelsea tại đấu trường Châu Âu cũng khá tốt. Ở cúp Inter Cities Fairs Cup, Chelsea đã loại 2 gã khổng lồ của Italia là Roma và Milan trước khi đối đầu với Barcelona - đội mạnh nhất Châu Âu lúc bấy giờ, tại Nou Camp.

Trận bán kết cúp FA thứ hai diễn ra tại sân Villa Parks 2 năm sau đó, nhưng Chelsea đánh mất cơ hội tham gia trận chung kết tại Wembley. Năm 1966, Chelsea là đội bóng trên cơ rất nhiều so với Sheffield Wednesday, nhưng dưới mặt sân gồ ghề, CLB này đã đánh bại chúng ta 2-0.

Thất bại cay đắng đã khiến HLV Docherty vô cùng thất vọng. Mối quan hệ của HLV với đội trưởng Venebles cũng trở nên bất hòa. Sau đó, ông đã quyết định thay đội trưởng đội bóng bằng cầu thủ người Scotland Charlie Cooke - người được xem là có khả năng chuyền bóng, dắt bóng khá điêu luyện.

Cooke cũng cho thấy anh là một trong những cầu thủ xuất sắc trong lịch sử Chelsea, nhất là khả năng phối hợp ăn ý với người đồng đội Peter Osgood. Osgood được đào tại bởi CLB Chelsea và chính thức vào đội năm 17 tuổi. Anh được xem là một hoàng tử mới của Chelsea, người được đánh giá là có khả năng mang đến thành công cho Chelsea.

Nhưng thật không may, Osgood bị gãy chân vào tháng 10 năm 1966. Điều này không ngăn nổi Chelsea dành chiến thắng tại bán kết cúp FA thứ 3 tại Villa Park. Chelsea chính thức tham dự trận chung kết cúp FA sau 6 lần tham dự.

Năm 1967, lần đầu tiên trận chung kết Cockney Cup diễn ra cũng là trận derby thành Luân Đôn. Những người hâm mộ Chelsea đã thất vọng ra về khi Chelsea không thực hiện được mục tiêu của mình. Chelsea chấp nhận thua 1-2, kể từ thời điểm này Chelsea mất cả hai tài năng là Greaves và Venables sang đầu quân cho màu áo Spurs.

Đó cũng là những trận đấu then chốt sau cùng của Bobby Tambling dưới màu áo Chelsea. Cầu thủ này là một phát hiện của Greaves, ghi được 202 bàn thắng trong 370 lần khoác áo Chelsea - một kỷ lục đứng đầu trong lịch sử CLB Chelsea cho đến nay.

Hoàn tất 5/10 phần lịch sử Chelsea.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Lịch sử

Ngày 14 tháng 3 1905, một nhóm thanh niên yêu bóng đá tại Chelsea - một quận phía tây London - đã tập hợp nhau tại quán rượu Rising Sun (nay đổi tên thành Butcher's Hook) trên đường Fulham Road, quyết định thành lập đội bóng mang tên Chelsea - cái tên không hề thay đổi sau 100 năm. Vì có trang phục truyền thống là màu xanh, nên đội đã có một tên gọi thân mật rất huyền ảo là "The Blues".

Những ngày đầu thành lập


Ngày 29 tháng 5 năm 1905, Chelsea đã được Liên đoàn bóng đá Anh lựa chọn tham dự giải hạng Nhì. Ngay từ những ngày đầu thành lập, Chelsea đã chọn cho mình một lối chơi bóng đẹp mắt, phóng khoáng, với lối chơi này họ đã có những kết quả ban đầu khá tốt đẹp: mùa giải đầu tiên, Chelsea xếp thứ 3 chung cuộc với 22 trận thắng, 9 trận hòa và chỉ thua 7 trận, thậm chí còn ghi được tới 90 bàn và chỉ để lọt lưới 37 bàn.

Mùa giải sau đó, Chelsea còn thi đấu thuyết phục hơn khi họ xếp thứ 2 và thắng tới 26 trận và hòa 5 trận. Với kết quả này Chelsea đã chính thức được lên hạng Nhất - giải đấu cao nhất nước Anh khi đó.
Những năm tháng long đong

Sau khi lên hạng Nhất, Chelsea không tạo được nhiều ấn tượng, và đã phải rời giải đấu này vào năm 1910, sau 3 mùa giải khó khăn. Tuy nhiên khi trở lại hạng Nhì, Chelsea nhanh chóng vượt trội và họ lại trở lại hạng Nhất 2 mùa giải sau đó.

Bắt đầu từ đây Chelsea đã có chuỗi thời gian dài thi đấu ở giải hạng Nhất, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ là nửa dưới bảng xếp hạng. Như một hệ quả tất yếu, Chelsea phải trở lại hạng Nhì vào cuối mùa giải 1924. Lần trở lại này không còn dễ dàng như trước nữa, và Chelsea đã phải mất 6 mùa giải để trở lại giải đấu cao nhất.

Đây là thời kỳ Chelsea đã thi đấu ổn định hơn, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ cũng chỉ là ở giữa bảng xếp hạng. Năm 1940, giải đấu phải gián đoạn vì Thế chiến thứ hai nổ ra.

Năm 1947, giải đấu tiếp tục sau 7 năm gián đoạn, Chelsea tiếp tục thi đấu không thành công, và luôn ở vị trí nguy hiểm trong bảng xếp hạng. Năm 1952, Ted Drake đã đến nhằm vực dậy đội bóng giàu tham vọng nhưng thiếu ý chí Chelsea.

Thành công bắt đầu đến


Khi Ted Drake đến với Chelsea, đội bóng này chỉ còn là đống đổ nát, 3 năm liền họ chỉ đứng trên bờ vực xuống hạng. Tuy nhiên ông không mất nhiều thời gian để xây dựng lại đội bóng. Mùa giải đầu tiên của Ted Drake, ông đã đưa Chelsea đến vị trí thứ 8 trong bảng xếp hạng chung cuộc.

Một năm sau, mùa bóng 1954-1955, Ted Drake đã đi vào lịch sử của Chelsea khi lần đầu tiên đưa đội bóng đến danh hiệu cao quý nhất nước Anh, đó là giành danh hiệu vô địch giải hạng Nhất của Anh (nay là giải Ngoại hạng). Đây là danh hiệu lớn đầu tiên của Chelsea sau rất nhiều năm tháng thăng trầm, mở ra một thời kỳ mới cho Chelsea.

Chelsea tiếp tục dành thêm danh hiệu nữa trong năm đó khi đánh bại Câu lạc bộ bóng đá Newcastle United với tỷ số đẹp 3-0 tại trận tranh Cúp Community Shield.

Năm 1965, Chelsea dành chiếc Cúp Liên đoàn khi đánh bại Leicester City với tổng tỷ số 3-2 sau 2 lượt trận.

Năm 1970, Chelsea sưu tập đủ bộ cúp nội địa khi đánh bại Leeds United 2-1 trong trận chung kết cúp FA.


Một năm sau, mùa giải 1970-1971 Chelsea chơi rất thành công tại Cúp C2 và giành danh hiệu vô địch sau khi đánh bại những chú "kền kền trắng" Real Madrid tại trận chung kết, đây là chiếc Cúp châu Âu đầu tiên của Chelsea, nhưng danh hiệu vô địch này cũng chấm dứt những năm tháng thành công của Chelsea, đội bóng này rơi vào giai đoạn khủng hoảng.

Suy thoái

Từ năm 1975 đến năm 1990, Chelsea chơi cực kỳ thất thường và đã có tới 3 lần lên hạng rồi lại xuống hạng.

Mùa giải 1989-1990 Chelsea lại trở lại hạng Nhất, đây là lần cuối cùng Chelsea phải từ hạng Nhì lên hạng Nhất đồng kết thúc thời kỳ suy thoái và bắt đầu xây dựng một kỷ nguyên mới.

Thời kỳ Giải bóng đá ngoại hạng Anh


Năm 1993, khi giải vô địch bóng đá Anh đổi tên thành Premier League, Chelsea bắt đầu có những thay đổi về chính sách của mình, lúc này HLV của Chelsea là Glenn Hoddle, một HLV trẻ tuổi và giàu tham vọng, ông đã có những chính sách mới mẻ nhằm xây dựng đội bóng đi lên từng bước, ông nổi tiếng với việc biến Chelsea thành đội bóng "đa quốc gia" với việc mang về hàng loạt các cầu thủ quốc tế như Ruud Gullit, Frank Sinclair, Frank Leboeuf, Mark Hughes,... và chính sách này đã mang lại những thành công nhất định. Năm 1994, ông đã đưa Chelsea vào tới trận chung kết cúp FA, tuy nhiên đội bóng của ông đã chấp nhận chịu thua trước Manchester United. Tuy vậy Chelsea vẫn được dự Cúp C2 vì MU năm đó đọat cú đúp. Tại Cúp C2, Chelsea thi đấu khá thành công, họ vào đến trận bán kết và chỉ chịu thua trước Real Zaragoza bằng 1 bàn duy nhất.

Mùa hè năm 1995, Chelsea lôi kéo được ngôi sao người Hà Lan Ruud Gullit bằng một bản hợp đồng tự do từ U.C. Sampdoria, và tay săn bàn chủ chốt của Manchester United Mark Hughes với giá 1,5 triệu bảng. Mùa bóng này Chelsea xếp thứ 11 tại bảng xếp hạng, còn Glenn Hoddle thì trở thành HLV Quốc gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Người lên chèo lái đội bóng chính là Ruud Gullit, anh trở thành một cầu thủ kiêm HLV.


Và cựu cầu thủ của Serie A này quyết tâm theo đuổi chính sách "Ý hóa" bằng việc đem về hàng loạt các ngôi sao đã và đang chơi bóng ở Serie A như Gianluca Vialli, Roberto Di Matteo, Gianfranco Zola, Marcel Desailly, Pierluigi Casiraghi... Mặc dù vậy lối đá của Chelsea lại hoàn toàn không chịu nhiều ảnh hưởng của Serie A khi họ chơi một thứ bóng đá tấn công hấp dẫn, quyến rũ tạo ra một thứ bóng đá trái ngược với bóng đá Anh truyền thống đơn điệu và tẻ nhạt, đó là thứ bóng đá mà Gullit đặt tên là "Bóng đá quyến rũ" (sexy football), tuy nhiên thời kỳ này Chelsea lại cực kỳ thất thường và thiếu ổn định. Đó cũng chính là lý do khiến Ruud Gullit buộc phải ra đi, mặc dù vậy ông cũng kịp giúp Chelsea giành danh hiệu cúp FA sau 26 năm khát danh hiệu, sau khi hạ Middlesbrough F.C. tại trận chung kết đồng thời đưa Chelsea vào nhóm 6 đội dẫn đầu của BXH.

Tháng 2 năm 1998, Gianluca Vialli được ban lãnh đạo tin tưởng và trao cho anh chức HLV trưởng, anh cũng trở thành một cầu thủ kiêm HLV, và vị HLV trẻ tuổi người Ý này tỏ ra rất có duyên với các Cúp, chỉ ngay trong năm đó, Vialli trở thành một trong những HLV thành công nhất trong lịch sử Chelsea khi giúp CLB của mình dành liên tiếp các danh hiệu lớn: vô địch Cúp Liên đoàn bóng đá Anh, Cúp C2 và Siêu cúp bóng đá châu Âu, trong đó đặc biệt kể đến chiếc Cúp C2 giúp Chelsea trở thành CLB Anh duy nhất giành Cúp này 2 lần, còn chiếc Siêu cúp châu Âu cũng là một điều tuyệt vời sau khi các cầu thủ hạ nhà ĐKVĐ UEFA Champions League Real Madrid. Đồng thời ông còn đưa đội bóng vào Top 4 hai năm liên tiếp, những kết quả đủ giúp Chelsea lần đầu tiên có mặt tại đấu trường danh giá Champions League.

Năm 2000, Gianluca Vialli tiếp tục giúp Chelsea chơi thành công tại các Cúp khi giúp Chelsea giành cup FA sau trận thắng Newcastle United và giành tiếp Cúp Community Shield. Tuy nhiên, BHL đội bóng nhận thấy Gianluca Vialli không thích hợp với kế hoạch của mình nữa và họ đã mời về một trong những HLV có kinh nghiệm nhất châu Âu đến đó là Claudio Ranieri.


Thay vì chính sách mua các ngôi sao đã thành danh như trước, ông bắt đầu xây dựng lại Chelsea trở thành một đội bóng trẻ trung có tinh thần chiến đấu cao mà thủ lĩnh là một người gốc Chelsea - John Terry, có thể nói trước khi Roman Abramovich đến thì Ranieri cũng đã kịp xây dựng cho mình một bộ khung rất mạnh gồm có: Carlo Cudicini, Celestine Babayaro, John Terry, Marcel Desailly, William Gallas, Mario Melchiot, Gronkiaer, Frank Lampard, Eidur Gudjohnsen, Jimmy Floyd Hasselbaink, ngoài ra phải kể đến các cầu thủ trẻ tiềm năng như: Robert Huth, Carlton Cole, Rubén Olivera...

Chelsea dưới thời Ranieri chơi khá ổn định và thành công, đội bóng dần có những bước tiến đáng kể.

Năm 2002, Chelsea lại vào chung kết cúp FA, tuy nhiên lần này đội bóng đã chịu thất thủ trước người hàng xóm Arsenal F.C..

Mùa giải 2002/2003, Chelsea có suất dự UEFA Champions League sau khi hạ đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool F.C. 2-1 ở vòng đấu cuối cùng. Kết quả này không chỉ giúp Chelsea giành vé dự Champions League sau 4 năm vắng bóng mà còn giúp Chelsea trở nên cực kỳ hấp dẫn trước con mắt các nhà đầu tư, trong số đó có Abramovich.

Đế chế Abramovich


Mùa hè năm 2003, một trong những sự kiện lớn nhất trong lịch sử Chelsea, đó là việc tỷ phú người Nga Roman Abramovich đã mua CLB này. Chelsea từ chỗ đang còn nợ chồng chất, nay đã có vị cứu tinh, không những thế Chelsea nay đã có thể ngồi ngắm chân cẳng các cầu thủ ưa thích rồi phán: mua mà không phải nghĩ ngại nhiều lắm đến vấn đề tiền nong. Ngay trong mùa hè này, hàng loạt các ngôi sao đang nổi đã cập bến Chelsea: Adrian Mutu, Hernán Crespo, Juan Sebastián Verón, Damien Duff, Claude Makélélé, Wayne Bridge, Glen Johnson, Joe Cole. Với sự bổ sung kịp thời cả về lượng và chất, Chelsea chơi khá thành công mùa giải đó, xếp thứ 2 tại giải Ngoại hạng, vào tới bán kết UEFA Champions League. Nhưng như vậy là chưa đủ với những kỳ vọng mà ông chủ mới mong muốn, và Ranieri đã buộc phải thanh lý hợp đồng của mình. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận Ranieri chính là người có công lớn nhất cho việc xây dựng một bộ khung mạnh cho Chelsea.

Người mà ban điều hành của Chelsea ngắm tới là một HLV trẻ tuổi, người đang dẫn dắt F.C. Porto đi từ hết câu chuyện huyền thoại này đến câu chuyện huyền thoại khác. Và mặc dù phía Porto phản đối dữ dội nhưng José Mourinho vẫn đến với Chelsea, mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ Chelsea-Mourinho.

Chelsea-Mourinho


Khi Mourinho đến với Chelsea thì đội bóng này đã có bộ khung rất mạnh và ông chỉ cần bổ sung thêm 2 học trò cũ tại Porto là Ricardo Carvalho và Paulo Ferreira với một tiền đạo là Didier Drogba; ông cũng bắt đầu thanh lý sớm một số hợp đồng: Jimmy Floyd Hasselbaink, Gronkiaer; đẩy đi một số cầu thủ không còn phù hợp: Juan Sebastián Verón, Hernán Crespo; chấm dứt hợp đồng với đứa con hư Adrian Mutu.


Và Chelsea bắt đầu khác, họ mạnh mẽ hơn, khát khao hơn nhưng cũng chắc chắn và ổn định hơn, Chelsea đã giành danh hiệu vô địch Premier League sau 50 năm chờ đợi một cách hoàn thuyết phục, trước đó họ đã giành Cúp Liên đoàn bóng đá Anh và vào đến bán kết Champions League, không những thế Chelsea còn xô đổ hàng loạt các kỷ lục mà tưởng chừng là không thể làm được.


Ba kỷ lục bị phá là: Kỷ lục về số trận thắng (29 trận), Kỷ lục về điểm số (95 điểm) và Kỷ lục để thủng lưới ít nhất (15 bàn). Với 29 trận thắng trong mùa giải này, Chelsea đã phá kỷ lục 28 trận thắng trước đó của Manchester United. Niềm tự hào của Arsenal với chỉ 17 bàn thua trong mùa giải 1998/1999 cũng đã bị The Blues vượt qua. Đặc biệt, kỷ lục về điểm số mà Manchester United lập được với 92 điểm sau 42 trận ở mùa giải 1993-94 cũng bị các cầu thủ Chelsea phá vỡ chỉ với 38 trận trong mùa giải này.

Năm 2005, Chelsea kỷ niệm 100 năm thành lập bằng một năm cực kỳ ý nghĩa, họ có chức vô địch thứ hai trong lịch sử, và tiếp tục thi đấu rất ấn tượng, xô đổ các kỷ lục khác, tràn trề cơ hội bảo vệ chức vô địch Premier League.

Năm 2006, Chelsea lần thứ 2 liên tiếp vô địch Anh bằng trận thắng đối thủ trực tiếp Manchester United 3-0 ngay trên sân Stamford Bridge.

Tháng 2 năm 2007, Chelsea cùng Mourinho giành thêm một chiếc cúp Liên Đoàn (League Cup) nữa sau khi đánh bại đối thủ cùng thành phố Arsenal 2-1 trong trận chung kết bằng hai bàn thắng của tiền đạo Didier Drogba. Tuy nhiên, sau đó Chelsea mất chức vô địch Premier League về tay Manchester United và dừng bước ở bán kết Champion League trước Liverpool. Cuối mùa giải 2006/2007 Chelsea dành được chiếc cúp FA thứ 4 trong lịch sử sau khi đánh bại Manchester United trong trận chung kết dài 120 phút bằng bàn thắng duy nhất của Didier Drogba.. Nhưng sau này do phong độ sa sút của đội và bất hòa với ban lãnh đạo nên ngày 18 tháng 9 năm 2007, ông đã từ chức

Các kỉ lục của đội bóng

* Cầu thủ có số lần khoác áo CLB nhiều nhất : Ron Harris với 795 trận
* Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho CLB : Bobby Tambling (202 bàn/ 370 trận)
* Số trận thắng trong 1 mùa giải : 29
* Điểm số trong 1 mùa giải : 95
* Kỷ lục số bàn thua ít nhất trong 1 mùa giải : 15
* Chuỗi trận bất bại : 76
* Chuỗi trận liên tiếp không bị thủng lưới : 10
* Trận thắng đậm nhất : 21-0 (đá với Jeunesse Hautcharage năm 1971)
* Đội cuối cùng giành cúp FA trên sân Wembley cũ (2000), đồng thời cũng là đội đầu tiên đoạt được cúp này trên
sân Wembley mới[1] (2007)

Thành tích

* Giải vô địch quốc gia: 3
o 1955, 2005, 2006
* Leage cup: 4
o 1965, 1998, 2005, 2007
* Cúp FA: 4
o 1970, 1997, 2000, 2007
* Cúp Liên đoàn: 4
o 1965, 1998, 2005, 2007
* Siêu cúp bóng đá Anh: 3
o 1955, 2000, 2005
* Cúp C2: 2
o 1971, 1998
* Siêu cúp châu Âu: 1
o 1998
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Câu lạc bộ bóng đá Chelsea (Chelsea Football Club), đôi khi được gọi ngắn là Chelsea, là một câu lạc bộ bóng đá Anh, trụ sở tại Stamford Bridge ở phía tây thủ đô London.
Mục lục

Lịch sử
Ngày 14 tháng 3 năm 1905, một nhóm thanh niên yêu bóng đá tại Chelsea - một quận phía tây London - đã tập hợp nhau tại quán rượu Rising Sun (nay đổi tên thành Butcher's Hook) trên đường Fulham Road, quyết định thành lập đội bóng mang tên Chelsea - cái tên không hề thay đổi sau 100 năm. Vì có trang phục truyền thống là màu xanh, nên đội đã có một tên gọi thân mật là "The Blues".

Những ngày đầu thành lập
Đội hình năm 1905
Tháng 5 năm 1905, Chelsea đã được Liên đoàn bóng đá Anh lựa chọn tham dự giải hạng Nhì. Ngay từ những ngày đầu thành lập, Chelsea đã chọn cho mình một lối chơi bóng đẹp mắt, phóng khoáng, với lối chơi này họ đã có những kết quả ban đầu khá tốt đẹp. Mùa giải đầu tiên, Chelsea xếp thứ 3 chung cuộc với 22 trận thắng, 9 trận hòa và chỉ thua 7 trận, thậm chí còn ghi được tới 90 bàn và chỉ để lọt lưới 37 bàn.

Mùa giải sau đó, Chelsea còn thi đấu thuyết phục hơn khi họ xếp thứ 2 và thắng tới 26 trận và hòa 5 trận. Với kết quả này Chelsea đã chính thức được lên hạng Nhất - giải đấu cao nhất nước Anh khi đó.

Những năm tháng long đong
Sau khi lên hạng Nhất, Chelsea không tạo được nhiều ấn tượng và đã phải rời giải đấu này vào năm 1910, sau 3 mùa giải khó khăn. Tuy nhiên khi trở lại hạng Nhì, Chelsea nhanh chóng vượt trội và họ lại trở lại hạng Nhất 2 mùa giải sau đó.

Bắt đầu từ đó Chelsea đã có chuỗi thời gian dài thi đấu ở giải hạng Nhất, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ là nửa dưới bảng xếp hạng. Như một hệ quả tất yếu, Chelsea phải trở lại hạng Nhì vào cuối mùa giải 1924. Lần trở lại này không còn dễ dàng như trước nữa, và Chelsea đã phải mất 6 mùa giải để trở lại giải đấu cao nhất.

Đây là thời kỳ Chelsea đã thi đấu ổn định hơn, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ cũng chỉ là ở giữa bảng xếp hạng. Năm 1940, giải đấu phải gián đoạn vì Thế chiến thứ hai nổ ra.

Năm 1947, giải đấu tiếp tục sau 7 năm gián đoạn, Chelsea tiếp tục thi đấu không thành công, và luôn ở vị trí nguy hiểm trong bảng xếp hạng. Năm 1952, Ted Drake đã đến nhằm vực dậy đội bóng giàu tham vọng nhưng thiếu ý chí Chelsea.

Thành công bắt đầu đến
Đội hình năm 1955
Khi Ted Drake đến với Chelsea, đội bóng này chỉ còn là đống đổ nát, 3 năm liền họ chỉ đứng trên bờ vực xuống hạng. Tuy nhiên ông không mất nhiều thời gian để xây dựng lại đội bóng. Mùa giải đầu tiên của Ted Drake, ông đã đưa Chelsea đến vị trí thứ 8 trong bảng xếp hạng chung cuộc.

Một năm sau, mùa bóng 1954-1955, Ted Drake đã đi vào lịch sử của Chelsea khi lần đầu tiên đưa đội bóng đến danh hiệu cao quý nhất nước Anh, đó là giành danh hiệu vô địch giải hạng Nhất của Anh (nay là giải Ngoại hạng). Đây là danh hiệu lớn đầu tiên của Chelsea sau rất nhiều năm tháng thăng trầm, mở ra một thời kỳ mới cho Chelsea.

Chelsea tiếp tục dành thêm danh hiệu nữa trong năm đó khi đánh bại Câu lạc bộ bóng đá Newcastle United với tỷ số đẹp 3-0 tại trận tranh Cúp Community Shield.

Năm 1965, Chelsea dành chiếc Cúp Liên đoàn khi đánh bại Leicester City với tổng tỷ số 3-2 sau 2 lượt trận.

Năm 1970, Chelsea sưu tập đủ bộ cúp nội địa khi đánh bại Leeds United 2-1 trong trận chung kết cúp FA.
Đoạt cúp FA năm 1970

Một năm sau, mùa giải 1970-1971 Chelsea chơi rất thành công tại Cúp C2 và giành danh hiệu vô địch sau khi đánh bại những chú "kền kền trắng" Real Madrid tại trận chung kết, đây là chiếc Cúp châu Âu đầu tiên của Chelsea, nhưng danh hiệu vô địch này cũng chấm dứt những năm tháng thành công của Chelsea, đội bóng này rơi vào giai đoạn khủng hoảng.

Suy thoái
Từ năm 1975 đến năm 1990, Chelsea chơi cực kỳ thất thường và đã có tới 3 lần lên hạng rồi lại xuống hạng.

Mùa giải 1989-1990 Chelsea lại trở lại hạng Nhất, đây là lần cuối cùng Chelsea phải từ hạng Nhì lên hạng Nhất đồng kết thúc thời kỳ suy thoái và bắt đầu xây dựng một kỷ nguyên mới.

Thời kỳ Giải bóng đá ngoại hạng Anh
Đoạt cúp FA năm 1997
Năm 1993, khi giải vô địch bóng đá Anh đổi tên thành Premier League (Giải ngoại hạng), Chelsea bắt đầu có những thay đổi về chính sách của mình. HLV của Chelsea là Glenn Hoddle, một HLV trẻ tuổi và giàu tham vọng, đã có những chính sách mới mẻ nhằm xây dựng đội bóng đi lên từng bước. Ông nổi tiếng với việc biến Chelsea thành đội bóng "đa quốc gia" với việc mang về hàng loạt các cầu thủ quốc tế như Ruud Gullit, Frank Sinclair, Frank Leboeuf, Mark Hughes,... và chính sách này đã mang lại những thành công nhất định. Năm 1994, ông đã đưa Chelsea vào tới trận chung kết cúp FA, tuy nhiên đội bóng của ông đã chấp nhận chịu thua trước Manchester United. Dù vậy Chelsea vẫn được dự Cúp C2 vì MU năm đó đọat cú đúp. Tại Cúp C2, Chelsea thi đấu khá thành công, họ vào đến trận bán kết và chỉ chịu thua trước Real Zaragoza bằng 1 bàn duy nhất.

Mùa hè năm 1995, Chelsea lôi kéo được ngôi sao người Hà Lan Ruud Gullit bằng một bản hợp đồng tự do từ U.C. Sampdoria, và tay săn bàn chủ chốt của Manchester United là Mark Hughes với giá 1,5 triệu bảng Anh. Mùa bóng này, Chelsea xếp thứ 11 tại bảng xếp hạng, còn Glenn Hoddle thì trở thành HLV Quốc gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Người lên chèo lái đội bóng chính là Ruud Gullit, anh trở thành một cầu thủ kiêm HLV.
Siêu cúp năm 1998
Lampard Chelsea

Và cựu cầu thủ của Serie A này quyết tâm theo đuổi chính sách "Ý hóa" bằng việc đem về hàng loạt các ngôi sao đã và đang chơi bóng ở Serie A như Gianluca Vialli, Roberto Di Matteo, Gianfranco Zola, Marcel Desailly, Pierluigi Casiraghi... Mặc dù vậy lối đá của Chelsea lại hoàn toàn không chịu nhiều ảnh hưởng của Serie A khi họ chơi một thứ bóng đá tấn công hấp dẫn, quyến rũ tạo ra một thứ bóng đá trái ngược với bóng đá Anh truyền thống đơn điệu và tẻ nhạt, đó là thứ bóng đá mà Gullit đặt tên là "Bóng đá quyến rũ" (sexy football), tuy nhiên thời kỳ này Chelsea lại cực kỳ thất thường và thiếu ổn định. Đó cũng chính là lý do khiến Ruud Gullit buộc phải ra đi, mặc dù vậy ông cũng kịp giúp Chelsea giành danh hiệu cúp FA sau 26 năm khát danh hiệu, sau khi hạ Middlesbrough F.C. tại trận chung kết đồng thời đưa Chelsea vào nhóm 6 đội dẫn đầu của BXH.

Tháng 2 năm 1998, Gianluca Vialli được ban lãnh đạo tin tưởng và trao cho anh chức HLV trưởng, anh cũng trở thành một cầu thủ kiêm HLV, và vị HLV trẻ tuổi người Ý này tỏ ra rất có duyên với các Cúp, chỉ ngay trong năm đó, Vialli trở thành một trong những HLV thành công nhất trong lịch sử Chelsea khi giúp CLB của mình dành liên tiếp các danh hiệu lớn: vô địch Cúp Liên đoàn bóng đá Anh, Cúp C2 và Siêu cúp bóng đá châu Âu, trong đó đặc biệt kể đến chiếc Cúp C2 giúp Chelsea trở thành CLB Anh duy nhất giành Cúp này 2 lần, còn chiếc Siêu cúp châu Âu cũng là một điều tuyệt vời sau khi các cầu thủ hạ nhà ĐKVĐ UEFA Champions League Real Madrid. Đồng thời ông còn đưa đội bóng vào Top 4 hai năm liên tiếp, những kết quả đủ giúp Chelsea lần đầu tiên có mặt tại đấu trường danh giá Champions League.

Năm 2000, Gianluca Vialli tiếp tục giúp Chelsea chơi thành công tại các Cúp khi giúp Chelsea giành cup FA sau trận thắng Newcastle United và giành tiếp Cúp Community Shield. Tuy nhiên, BHL đội bóng nhận thấy Gianluca Vialli không thích hợp với kế hoạch của mình nữa và họ đã mời về một trong những HLV có kinh nghiệm nhất châu Âu đến đó là Claudio Ranieri.

Thay vì chính sách mua các ngôi sao đã thành danh như trước, ông bắt đầu xây dựng lại Chelsea trở thành một đội bóng trẻ trung có tinh thần chiến đấu cao mà thủ lĩnh là một người gốc Chelsea - John Terry, có thể nói trước khi Roman Abramovich đến thì Ranieri cũng đã kịp xây dựng cho mình một bộ khung rất mạnh gồm có: Carlo Cudicini, Celestine Babayaro, John Terry, Marcel Desailly, William Gallas, Mario Melchiot, Gronkiaer, Frank Lampard, Eidur Gudjohnsen, Jimmy Floyd Hasselbaink, ngoài ra phải kể đến các cầu thủ trẻ tiềm năng như: Robert Huth, Carlton Cole, Rubén Olivera...

Chelsea dưới thời Ranieri chơi khá ổn định và thành công, đội bóng dần có những bước tiến đáng kể. Năm 2002, Chelsea lại vào chung kết cúp FA, tuy nhiên lần này đội bóng đã chịu thất thủ trước người hàng xóm Arsenal F.C.

Mùa giải 2002/2003, Chelsea có suất dự UEFA Champions League sau khi hạ đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool F.C. 2-1 ở vòng đấu cuối cùng. Kết quả này không chỉ giúp Chelsea giành vé dự Champions League sau 4 năm vắng bóng mà còn giúp Chelsea trở nên cực kỳ hấp dẫn trước con mắt các nhà đầu tư, trong số đó có Abramovich.

Đế chế Abramovich
Roman Abramovich
Mùa hè năm 2003, một trong những sự kiện lớn nhất trong lịch sử Chelsea, đó là việc tỷ phú người Nga Roman Abramovich đã mua CLB này. Chelsea từ chỗ đang còn nợ chồng chất, nay đã có vị cứu tinh, không những thế Chelsea nay đã có thể ngồi ngắm chân cẳng các cầu thủ ưa thích rồi phán: mua mà không phải nghĩ ngại nhiều lắm đến vấn đề tiền nong. Ngay trong mùa hè này, hàng loạt các ngôi sao đang nổi đã cập bến Chelsea: Adrian Mutu, Hernán Crespo, Juan Sebastián Verón, Damien Duff, Claude Makélélé, Wayne Bridge, Glen Johnson, Joe Cole. Với sự bổ sung kịp thời cả về lượng và chất, Chelsea chơi khá thành công mùa giải đó, xếp thứ 2 tại giải Ngoại hạng, vào tới bán kết UEFA Champions League. Nhưng như vậy là chưa đủ với những kỳ vọng mà ông chủ mới mong muốn, và Ranieri đã buộc phải thanh lý hợp đồng của mình. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận Ranieri chính là người có công lớn nhất cho việc xây dựng một bộ khung mạnh cho Chelsea.

Người mà ban điều hành của Chelsea ngắm tới là một HLV trẻ tuổi, người đang dẫn dắt F.C. Porto đi từ hết câu chuyện huyền thoại này đến câu chuyện huyền thoại khác. Và mặc dù phía Porto phản đối dữ dội nhưng José Mourinho vẫn đến với Chelsea, mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ Chelsea-Mourinho.

Chelsea-Mourinho
Khi Mourinho đến với Chelsea thì đội bóng này đã có bộ khung rất mạnh và ông chỉ cần bổ sung thêm 2 học trò cũ tại Porto là Ricardo Carvalho và Paulo Ferreira với một tiền đạo là Didier Drogba; ông cũng bắt đầu thanh lý sớm một số hợp đồng: Jimmy Floyd Hasselbaink, Gronkiaer; đẩy đi một số cầu thủ không còn phù hợp: Juan Sebastián Verón, Hernán Crespo; chấm dứt hợp đồng với đứa con hư Adrian Mutu.
José Mourinho
Vô địch Premier League 2005

Và Chelsea bắt đầu khác, họ mạnh mẽ hơn, khát khao hơn nhưng cũng chắc chắn và ổn định hơn, Chelsea đã giành danh hiệu vô địch Premier League sau 50 năm chờ đợi một cách hoàn thuyết phục, trước đó họ đã giành Cúp Liên đoàn bóng đá Anh và vào đến bán kết Champions League, không những thế Chelsea còn xô đổ hàng loạt các kỷ lục mà tưởng chừng là không thể làm được.

Ba kỷ lục bị phá là: Kỷ lục về số trận thắng (29 trận), Kỷ lục về điểm số (95 điểm) và Kỷ lục để thủng lưới ít nhất (15 bàn). Với 29 trận thắng trong mùa giải này, Chelsea đã phá kỷ lục 28 trận thắng trước đó của Manchester United. Niềm tự hào của Arsenal với chỉ 17 bàn thua trong mùa giải 1998/1999 cũng đã bị The Blues vượt qua. Đặc biệt, kỷ lục về điểm số mà Manchester United lập được với 92 điểm sau 42 trận ở mùa giải 1993-94 cũng bị các cầu thủ Chelsea phá vỡ chỉ với 38 trận trong mùa giải này.

Năm 2005, Chelsea kỷ niệm 100 năm thành lập bằng một năm cực kỳ ý nghĩa, họ có chức vô địch thứ hai trong lịch sử, và tiếp tục thi đấu rất ấn tượng, xô đổ các kỷ lục khác, tràn trề cơ hội bảo vệ chức vô địch Premier League.

Năm 2006, Chelsea lần thứ 2 liên tiếp vô địch Anh bằng trận thắng đối thủ trực tiếp Manchester United 3-0 ngay trên sân Stamford Bridge.

Tháng 2 năm 2007, Chelsea cùng Mourinho giành thêm một chiếc cúp Liên đoàn (League Cup) nữa sau khi đánh bại đối thủ cùng thành phố Arsenal 2-1 trong trận chung kết bằng hai bàn thắng của tiền đạo Didier Drogba. Tuy nhiên, sau đó Chelsea mất chức vô địch Premier League về tay Manchester United và dừng bước ở bán kết Champion League trước Liverpool. Cuối mùa giải 2006/2007 Chelsea giành được chiếc cúp FA thứ 4 trong lịch sử sau khi đánh bại Manchester United trong trận chung kết dài 120 phút bằng bàn thắng duy nhất của Didier Drogba... Nhưng sau này, do phong độ sa sút của đội trong mùa bóng mới và bất hòa với ban lãnh đạo nên ngày 18 tháng 9 năm 2007, Mourinho đã từ chức.

Avram Grant
Avram Grant bắt đầu huấn luyện cho Chelsea từ mùa giải 2007-2008, thay cho Jose Mourinho. Ông cũng đã có những thành công nhất định như đưa Chelsea vào trận chung kết Champion League, giành vị trí thứ 2 tại Giải bóng đá ngoại hạng Anh - sau Manchester United, đưa Chelsea vào chung kết Cúp Liên đoàn bóng đá Anh trước Tottenham Hotspur nhưng lại chịu thất bại 1-2 bởi "Vua đấu Cup" Juande Ramos. Với cú hat trick về nhì này khiến BLĐ Chelsea không hài lòng và đến ngày 24 tháng 5 năm 2008 HLV người Israel đã bị sa thải sau 8 tháng cầm quyền.

Luiz Felipe Scolari
Luiz Felipe Scolari chính thức làm HLV của Chelsea sau ngày 1 tháng 7 năm 2008. Thông báo này được đưa ra sau trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Cộng hòa Séc trong khuôn khổ lượt thứ 2 vòng bảng Euro 2008 vào ngày 11 tháng 6 năm 2008. Mọi chuyện đều diễn ra tốt đẹp trong khoảng 3 tháng đầu tiên duới bàn tay Felipe: Chelsea đều có những chiến thắng hủy diệt đúng với những mong đợi của vị chủ tịch người Nga, tuy nhiên sau đó đội bóng thành London sa sút thảm hại, đặc biệt là thành tích yếu kém trong các cuôc đối đầu với nhóm top 4 (Chelsea chỉ hòa 1 và thua 4 trận trong 5 lần đối đầu). Kết quả dẫn đến việc HLV người Brazil bị Ban lãnh đạo Chelsea sa thải vào ngày 10 tháng 2 năm 2009.

Guus Hiddink
Sau khi sa thải huấn luyện viên Scolari, ban lãnh đạo Chelsea chính thức bổ nhiệm Guus Hiddink làm huấn luyện viên trưởng. Hiddink vào thời điểm đó cũng đang đồng thời làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển Nga. Dưới sự dẫn dắt của ông, Chelsea đã giành được FA Cup, vào đến tận bán kết Champion League và kết thúc Premier League ở vị trí thứ ba. Thành tích của Hiddink tại Chelsea còn là một chuỗi các trận thắng tại đấu trường trong nước và Châu Âu, chỉ có 2 trận hòa và 1 trận thua trong khoảng 4 tháng dẫn dắt đội bóng thành London. Tuy nhiên, Hiddink đã từ chối tiếp tục dẫn dắt Chelsea và sẽ quay lại đội tuyển Nga sau khi mùa bóng kết thúc. Sau khi có trận đấu cuối cùng với Chelsea là trận chung kết FA Cup gặp Everton tại sân Wembley, nơi Chelsea thắng 2-1,[1] Hiddink đã có cuộc chia tay đầy ý nghĩa. Hai ngày sau trận đấu này, vị trí của ông được thay thế bởi huấn luyện viên người Ý Carlo Ancelotti[2] còn Hiddink cũng đồng ý làm cố vấn kĩ thuật cho Chelsea.[3]

Các kỉ lục của đội bóng
Thống kê

* Cầu thủ có số lần khoác áo CLB nhiều nhất: Ron Harris với 795 trận
* Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho CLB: Bobby Tambling (202 bàn/ 370 trận)
* Số trận thắng trong 1 mùa giải: 29
* Điểm số trong 1 mùa giải: 95
* Kỷ lục số bàn thua ít nhất trong 1 mùa giải: 15
* Chuỗi trận bất bại: 86
* Chuỗi trận liên tiếp không bị thủng lưới: 10
* Trận thắng đậm nhất: 21-0 (đá với Jeunesse Hautcharage năm 1971)
* Đội cuối cùng giành cúp FA trên sân Wembley cũ (2000), đồng thời cũng là đội đầu tiên đoạt được cúp này trên sân Wembley mới[1] (2007)
* Số trận bất bại trên sân nhà: 86

Kỉ lục bất bại trên sân nhà
Đây có thể coi là kỉ lục đáng tự hào nhất của Chelsea. Kỉ lục kéo dài suốt 86 trận (chỉ tính riêng trong giải Premier League) trong khoảng thời gian 4 năm và 8 tháng (tổng cộng 1709 ngày). Trong khoảng thời gian đó, Chelsea thi đấu khá tốt và không để thua một trận nào trên sân nhà Stamford Bridge.

Kỉ lục bắt đầu được tính sau trận thua 1-2 của Chelsea trước Asenal vào ngày 21 tháng 02 năm 2004 với các bàn thắng của Eidur Gudjohnsen (giây thứ 27) bên phía Chelsea, Patrick Vieira (15') và Edu (21') bên phía Asenal. Rất lâu sau đó, đến ngày 26 tháng 10 năm 2008 mới có một đội bóng có thể hạ gục Chelsea sân nhà của The Blue, đó là Liverpool với tỉ số 0-1. Bàn thắng duy nhất của trận đấu này là của Xabi Alonso, được ghi ở phút thứ 10 của trận đấu. Aloso đã sút bóng bằng chân trái từ ngoài vòng cấm địa, bóng đi không nhẹ nhưng lại đập vào người của hậu vệ Jose Bosingwa bên phía Chelsea khiến bóng đổi hướng, đi thẳng vào khung thành trong khi thủ môn Petr Cech đã đổ người sang bên phải. Bàn thắng có phần may mắn đó đã chấm dứt kỉ lục đáng tự hào 86 trận bất bại trên sân nhà của Chelsea. Cho đến nay, ở Premier League, vẫn chưa có một đội bóng nào có thể xô đổ được kỉ lục đó.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Terry muốn Guus Hiddink trở lại Chelsea

HLV người Hà Lan, Guus Hiddink gần như sẽ rời khỏi chiếc ghế ở đội tuyển Thổ Nhĩ Kì để trở về Stamford Bridge và thay thế cho HLV đã bị sa thải - Carlo Ancelotti.

Trung vệ của đội tuyển Anh và Chelsea, John Terry phát biểu:

''Tôi muốn thấy ông ấy [Hiddink] trở lại. Ông ấy rõ ràng là một HLV giỏi và tôi vẫn giữ liên lạc với Hiddink kể từ khi ông ấy ra đi.

''Ông ấy đã đến và giúp cho con thuyền Chelsea trụ vững sau một loạt những giông bão. Ông ấy biết những gì cầu thủ cần, biết những điểm mạnh và điểm yếu của chúng tôi.

''Hiddink đã đem lại sự ổn định cho đội và là một HLV tài năng, luôn mang đến niềm tin kể cả cho những cầu thủ kì cựu.

''Ông ấy dễ gần và thông cảm với người khác, nhưng, không ai dám làm hỏng việc với ông ấy cả.

''Chúng tôi biết có thể ông ấy sẽ trở lại. Chúng tôi đã làm việc rất tốt với ông và bằng chứng là việc giành được Cup FA.''

Bên cạnh đó, thủ quân của The Blues còn cho biết, anh cũng rất chào đón Mark Hughes nếu như HLV này tiếp quản chiếc ghế ở Chelsea.

CFCVN
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Hiddink và Mark Hughes cùng tới Chelsea?

Ông chủ Roman Abramovich vừa tiết lộ rằng nếu mời được Guus Hiddink về Chelsea, ông muốn đưa thêm cả HLV Mark Hughes tới sân Stamford Bridge.

Cụ thể, nếu mời được cả hai HLV này, Abramovich muốn Hiddink giữ ghế Giám đốc bóng đá còn trống sau sự ra đi của Frank Anersen, còn Mark Hughes là người trực tiếp làm công tác chỉ đạo trên sân. Trên lý thuyết, BHL Chelsea với bộ đôi Hiddink-Mark Hughes là niềm mơ ước cho nhiều CLB ở giải Ngoại hạng, nhưng thực tế có thể sẽ đưa ra đáp án ngước lại. Số lượng chưa chắc đã lấn át được chất lượng. Bên cạnh đó, đội chủ sân Stamford Bridge còn chưa lường trước được hậu quả của BHL có những cái Tôi quá lớn.

HLV Mark Hughes
Hiddink ít nhiều đã chứng tỏ được mình bằng chiếc cúp FA trong thời gian ngắn ngủi dẫn dắt Chelsea (tháng 2/2009). Ông cũng chiếm được lòng tin của NHM bằng bảng thành tích ấn tượng trải dài từ cấp độ CLB đến ĐTQG. Còn nói đến Mark Hughes là NHM nghĩ ngay đến một chiến lược gia thiếu cá tính và chỉ giỏi tiêu tiền (hồi dẫn dắt Man City). HLV người Xứ Wales mới chỉ tạo dựng được chút tiếng tăm khi giúp những gương mặt làng nhàng như Blackburn và Fulham chiếm ưu thế trong cuộc chiến trụ hạng. Xét về mặt danh tiếng, Chelsea hoàn toàn có thể bổ nhiệm ngay tức khắc Hiddink chứ không việc gì phải tính đến phương án kết hợp với Mark Hughes.

Chưa kể, điều gì sẽ xảy đến nếu Hiddink và Mark Hughes bất đồng quan điểm trong thời gian nắm quyền tại Chelsea? Nên nhớ, ông chủ Abramovich từng quả quyết, ngoài nhiệm vụ của một Giám đốc bóng đá thì Hiddink có toàn quyền đưa ra ý kiến về vấn đề kỹ chiến thuật của The Blues. Hẳn Mark Hughes cũng chẳng thoải mái gì khi bị can thiệp quá sâu vào công tác huấn luyện. Liệu Chelsea có tập trung thi đấu được trước những mâu thuẫn nảy sinh ở thượng tầng?

Giới phân tích còn tỏ ra nghi ngờ về khả năng thành công của Mark Hughes, và họ cho rằng Hiddink sớm muộn sẽ phải làm công tác chữa cháy nếu Chelsea được trao vào vào tay cựu thuyền trưởng của Fulham.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Sao trẻ Chelsea chính thức cập bến Hamburg

Sau khi vượt qua buổi kiểm tra y tế bắt buộc ngày hôm qua, ngôi sao 19 tuổi, Gokhan Tore đã chính thức trở thành cầu thủ thuộc biên chế Hamburg theo bản hợp đồng có thời hạn tới 6/2014.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Chelsea giành Wesley Sneijder với thành Manchester

Mục tiêu chuyển nhượng số một của Manchester United đang bị các ông lớn khác ở Premier League nhăm nhe cạnh tranh ác liệt. Ngoài Man City, giờ đây sẽ có thêm Chelsea nhảy vào nhằm "cướp hàng" của Man Utd.

The Blues đang cố gắng làm tất cả, để HLV Hiddink trở về dẫn dắt CLB này ngay trong tuần này. Nhưng trước đó, bản thân HLV Guus Hiddink đã bắn tiếng khuyên Chelsea nên mua cho ông 1 tiền vệ đẳng cấp là Wesley Sneijder.

HLV người Hà Lan đã khuyên The Blues cạnh tranh với Manchester United để mua tiền vệ của Inter Milan, bằng mức giá 30 triệu bảng.

Trong khi đó, Man Utd cũng đang đặt trọng tâm phải mua được Sneijder trong Hè này lên hàng đầu. HLV Alex Ferguson đã nhắm tới Wesley Sneijder như là một phương án thay thế tốt nhất cho Paul Scholes, cầu thủ mới tuyên bố nghỉ hưu sau trận Chung kết Champions League 2010/11 giữa Man Utd với Barca hồi cuối tháng Năm vừa rồi.

Vướng mắc của Man Utd trong thương vụ Wesley Sneijder hiện nay là vấn đề lương bổng của tiền vệ này. Hiện Sneijder đang được hưởng mức lương 200 nghìn bảng / tuần tại Inter Milan. Và Quỷ đỏ khó lòng có thể đáp ứng cho anh yêu cầu tương tự tại Old Trafford.

Trái ngược với Man Utd, Chelsea được cho là sẽ rất thoải mái trong việc trả lương cho Wesley Sneijder.

Trở lại với HLV Guus Hiddink, hiện phía Chelsea đang chờ ông Mahmut Ozgener, Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ để chính thức đưa ra lời đề nghị mua lại HĐ của vị thuyền trưởng người Hà Lan.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Chelsea sẽ phải “phá két” nếu muốn có Neymar

Vị chủ tịch giàu có người Nga Roman Abramovich bấy lâu nay vẫn rất muốn có tiền đạo người Brazil Neymar. Nhưng cho đến tận bây giờ, mọi thứ vẫn chưa diễn ra dễ dàng với The Blues.

Người đại diện của Neymar, Wagner Ribeiro, tiết lộ: “Năm ngoái, Santos đã nhận được lời đề nghị trị giá 32 triệu bảng từ Chelsea (cho Neymar) và nó đã bị từ chối. Bây giờ, giá của anh ấy không ít hơn 41 triệu bảng”.

610x.jpg

“Chỉ ít lâu nữa, Neymar cũng trở nên giống như Messi. Cậu ấy sẽ là cầu thủ hay nhất thế giới bởi không có ai khác giống như cậu ấy. Dù mới chỉ 19 tuổi nhưng tất cả các CLB lớn đều đang theo dõi Neymar”, đại diện của tiền đạo người Brazil tiếp.

Việc Chelsea muốn có Neymar đã rõ ràng từ rất lâu. Không chỉ là Chelsea sẵn sàng phá két để có Neymar, giới thạo tin còn cho hay chủ tịch Abramovich sẵn sàng nói chuyện riêng với tiền đạo này, chỉ để thuyết phục anh gia nhập Chelsea.

Trong một diễn biến khác, Real Madrid cũng được cho là đã gửi lời mời Neymar tới Tây Ban Nha để bàn bạc về việc tiền đạo này tới chơi cho Kền kền trắng. Không những thế, Ronaldo, cựu tiền đạo của đội tuyển Brazil đồng thời là đàn anh của Neymar cũng đã khuyên cầu thủ này nên tới chơi cho đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Robinho là cái gương đó

Đá ở PL cầu thủ trâu bò ... chủ yếu dùng nhiều thể lực , đá liền với mật độ dầy thì cũng rất khó cho các cầu thủ "mỏng cơm" ...

F. Torres cũng là cái gương đó
Về MU là ngon nhất :))


Em nó đang nói ví dụ đến mẫu cầu thủ Brazin . có kỹ thuật nhưng thể hình khiêm tốn ... Torres có thể giờ đang chưa có phong độ tốt nhất nhưng chẳng ai dám ko tin đẳng cấp của anh cả ! Hy vọng mùa giải sau sẽ là thời gian Torres chứng tỏ lại mình

Còn vấn đề anh bảo Neymar về Mu thì em thấy hoàn toàn ko hợp lý ...
 

chelseafc

ღ♥ღ Chelsea we love you ღ♥ღ
Staff member
Cặp sao Chelsea háo hức tranh tài ở Copa America

Hai cầu thủ người Brazil đang thi đấu cho Chelsea, David Luiz và Ramires đang háo hức chờ đợi đến ngày Copa America khởi tranh.

Ngay sau khi biết tin có tên trong danh sách lựa chọn của HLV Mano Menezes, David Luiz và Ramires đã kịp có mặt ở quê nhà để tập trung cùng đồng đội ở ĐTQG Brazil chuẩn bị cho chuyến đi tới Argentina tham dự Copa America 2011.

Dù hiểu rõ áp lực đè nặng mỗi khi khoác lên mình chiếc áo ĐTQG nhưng David Luiz vẫn không thể giấu nổi sự mong mỏi đến ngày bóng lăn ở Copa America năm nay.

Ramires.jpg


Luiz và Ramires trong màu áo Chelsea - Ảnh Getty


“Luôn có một sự hứng khởi trong tôi mỗi khi chơi bóng và tôi lại càng háo hức hơn khi là đại diện cho đất nước của mình tham gia giải đấu. Tôi đang nóng lòng chờ đón ngày đó. Luôn có áp lực và trách nhiệm mỗi khi khoác lên mình chiếc áo ĐT Brazil nhưng đó là ước mơ của tôi. Áp lực sẽ càng lớn nếu như bạn đại diện cho một quốc gia đứng đầu về môn thể thao vua và chúng tôi biết thật khó khi chạm trán với Argentina, nhưng Brazil sẽ làm được. Chúng tôi luôn tham dự các giải đấu với mục tiêu giành chiến thắng”, trang Goal dẫn lời David Luiz.

Ở Copa America, Brazil mới chỉ 8 lần vô địch, thua xa Argentina và Uruguay, những đội đã có 14 chiếc cúp và ở mùa giải năm nay, “Selecao” vẫn bị đánh giá thấp hơn về công tác chuẩn bị cho giải đấu. Chính Ramires đã thừa nhận rằng thật khó để đội bóng áo màu vàng xanh có thể giữ vững ngôi vương của mình.

“Quan trọng là chúng tôi phải làm tốt nhiệm vụ của mình ở giải đấu. Thi đấu ở ĐTQG rất quan trọng với tôi và tôi muốn có được thành công cùng đội bóng. Nhưng thật khó để giành chiến thắng bởi trước mắt chúng tôi là những đối thủ mạnh như Argentina, Paraguay, Chile, Uruguay và Mexico. Tại World Cup chúng tôi vẫn gặp những đội bóng yếu nhưng không có nhiều đội tuyển như vậy ở Copa America nên bạn cần phải có phong độ tốt nhất để có thể xuyên suốt giải đấu”, Ramires chia sẻ.

Tuy nhiên cũng giống như người đồng đội David Luiz, Ramires đã gạt sang một bên những lo lắng của mình để sẵn sàng cho giải đấu: “Tôi rất lo lắng bởi đây sẽ là lần đầu tiên tôi tham dự Copa America, nhưng tôi cũng háo hức chờ đợi ngày khởi tranh.”

Vào Chủ nhật tới, Brazil sẽ có trận đấu mở màn gặp Venezuela và sau đó là những cuộc chạm trán với những đối thủ đáng gờm ở vòng bảng là Paraguay và Ecuador. Trận chung kết sẽ diễn ra ở Buenos Aires vào ngày 24/7.




---------- Post added at 04:37 PM ---------- Previous post was at 03:07 PM ----------

Cựu ngôi sao Barca và Chelsea tuyên bố giải nghệ. Với những vấn đề dai dẳng liên quan tới chấn thương gót Achilles, hậu vệ Juliano Belletti đã buộc lòng phải tuyên bố treo giày sớm hơn dự kiến. Ngôi sao người Brazil gia nhập Ceara cách đây vài tuần sau khi rời Fluminense vào hồi tháng Ba vừa qua. Belletti từng giành WC 2002 cùng ĐT Brazil. Ở cấp CLB, anh thi đấu cho một số đội bóng lớn như Villarreal, Barcelona và Chelsea.
 

Gấu Lạnh Lùng

<img src="images/luatinh.gif"><br><b><font color="
Đá ở PL cầu thủ trâu bò ... chủ yếu dùng nhiều thể lực , đá liền với mật độ dầy thì cũng rất khó cho các cầu thủ "mỏng cơm" ...




Em nó đang nói ví dụ đến mẫu cầu thủ Brazin . có kỹ thuật nhưng thể hình khiêm tốn ... Torres có thể giờ đang chưa có phong độ tốt nhất nhưng chẳng ai dám ko tin đẳng cấp của anh cả ! Hy vọng mùa giải sau sẽ là thời gian Torres chứng tỏ lại mình

Còn vấn đề anh bảo Neymar về Mu thì em thấy hoàn toàn ko hợp lý ...

Anh ko bảo Neymar về MU mà
A bảo Torres về MU thì sẽ hợp lí hơn. Môi trường ở MU sẽ là con đường thăng tiến cho Torres trong sự nghiệp nhanh hơn ở Chel$ea.
 
Bên trên